SƯU TẬP NHỮNG KIẾN THỨC CẦN THIẾT CHO GIÁO VIÊN ÂM NHẠC VIỆT NAM THỜI 4.0

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

Thứ Hai, 17 tháng 10, 2022

Xây dựng chương trình giáo dục mầm non mới: Không được phép sai lầm ​

 

SGGPO 

Chiều 17-10, tại Hà Nội, Bộ GD-ĐT tổ chức hội thảo “Kinh nghiệm quốc tế và quốc gia xây dựng chương trình giáo dục mầm non”.

Quang cảnh hội thảo

Quang cảnh hội thảo

Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Kim Sơn, Quyền Giám đốc điều hành Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam Christophe Lemiere đồng chủ trì hội thảo.

 Đây là một trong những hoạt động quan trọng để chuẩn bị cơ sở lý luận và thực tiễn cho việc xây dựng chương trình giáo dục mầm non (GDMN) mới.

Tại hội thảo, đại diện Viện Khoa học Giáo dục Việt Nam và Vụ GDMN (Bộ GD-ĐT) đã báo cáo đánh giá kết hơn 10 năm phát triển GDMN, 10 năm thực hiện chương trình GDMN Việt Nam, định hướng xây dựng chương trình GDMN mới. Theo đó, sau hơn 10 năm tổ chức thực hiện, đến nay chương trình GDMN đã được thực hiện ở 15.461 cơ sở (đạt 100%), trong đó có 5.255.889 trẻ (99%) học 2 buổi/ngày. Bên cạnh những kết quả đạt được, vẫn còn một số hạn chế…

Hội thảo đã ghi nhận ý kiến trao đổi, báo cáo về kinh nghiệm xây dựng chương trình GDMN của một số quốc gia trên thế giới. 

Theo Tiến sĩ Aija Rinkinen, Chuyên gia cao cấp về giáo dục tại Ngân hàng Thế giới, xây dựng chương trình GDMN không chỉ đơn thuần là nơi chăm sóc trẻ để cha mẹ đi làm mà thay vào đó là xây dựng triết lý giáo dục. Tại đó, trẻ em là trung tâm, chăm sóc và phát triển trẻ là phương pháp. Giáo viên được liên tục bồi dưỡng để cập nhật, đổi mới; trẻ em được xác định và hỗ trợ các nhu cầu cần thiết. Nhà trường phối hợp với phụ huynh, gia đình cùng với các tổ chức xã hội, y tế… 

Chuyên gia giáo dục đến từ Trường Đại học Giáo dục Hồng Kông cũng cho rằng, khác với cách học truyền thống chú trọng truyền tải về kiến thức, hiện nay, các chuyên gia GDMN tập trung xây dựng chương trình mới hướng đến những phương pháp giáo dục cung cấp cho trẻ các kỹ năng, dụng cụ, thiết bị, bối cảnh, qua đó phát triển năng lực, cảm xúc, trẻ em học được cách chia sẻ, chăm sóc, trải nghiệm, hỗ trợ những người xung quanh.

Xây dựng chương trình giáo dục mầm non mới: không được phép sai lầm  ​ ảnh 1Bộ trưởng Bộ GD-ĐT Nguyễn Kim Sơn phát biểu tại hội thảo

Quyền Giám đốc điều hành Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam Christophe Lemiere cho rằng, việc đầu tư cho GDMN sẽ giúp tăng cường số lượng học sinh tốt nghiệp THPT ở Việt Nam. 

“Theo nghiên cứu của chúng tôi, những quốc gia có sự đầu tư vào GDMN, khi trưởng thành người dân có thu nhập cao hơn 30% so với thông thường. Đầu tư mầm non cũng giúp các bà mẹ dành thời gian nhiều hơn cho công việc, từ đó tăng nguồn thu nhập cho gia đình”, ông Christophe Lemiere nói. 

Quyền Giám đốc điều hành Ngân hàng Thế giới tại Việt Nam cũng đánh giá cao những giải pháp của Việt Nam dành cho trẻ em dân tộc thiểu số, trẻ em thiệt thòi. Đồng thời, khẳng định cam kết của Ngân hành thế giới tiếp tục hỗ trợ các hoạt động phát triển con người, trong đó có GDMN tại Việt Nam.

Chủ Nhật, 16 tháng 10, 2022

'Giàu nứt đố đổ vách' như 'Tứ đại thương gia' xưa: Ai cũng tài sản kếch xù, có người sở hữu 20.000 căn nhà mặt phố

 


Ánh Lê | 

Vào cuối thế kỷ 19, mảnh đất miền nam nổi lên bốn đại thương gia có gia sản kếch xù, được mệnh danh là “Tứ đại phú hộ”. “Nhất Sỹ, Nhì Phương, Tam Xường, Tứ Hoả” không chỉ giàu nhất miền Nam mà còn thuộc vào hàng giàu nhất Đông Dương lúc bấy giờ.

1. Nhất Sỹ 

Nhất Sỹ tên thật là Lê Phát Đạt, thuở nhỏ có tên là Sĩ, là ông ngoại của Nam Phương hoàng hậu và là người đứng đầu trong tứ đại phú hào giàu nhất miền Nam ngày xưa.

Có nhiều giai thoại về sự giàu có của người đàn ông này. Tương truyền, ngôi nhà lầu đồ sộ của Huyện Sĩ tại Tân An được cất trên thế đất hàm rồng nên gia đình ông trở nên giàu có, danh vọng bậc nhất thời đó. Còn học giả Vương Hồng Sển trong Sài Gòn năm xưa (NXB TP.HCM, 1991) lại cho rằng Huyện Sỹ "phất lên" nhờ "trúng đất".

Giàu nứt đố đổ vách như Tứ đại thương gia xưa: Ai cũng tài sản kếch xù, có người sở hữu 20.000 căn nhà mặt phố  - Ảnh 1.

Theo Vietnamnet, trong thời kì giàu có bậc nhất, gia đình Huyện Sỹ nắm trong tay toàn bộ vùng đất trù phú ở Gò Công, Long An, Tiền Giang. Ở miền Tây, ruộng đất của Lê Phát Đạt được ví như "cò bay mỏi cánh không hết".

Năm 1934, gia đình ông Huyện Sỹ đã tặng cho cháu gái Nguyễn Hữu Thị Lan, tức Nam Phương Hoàng Hậu một triệu đồng tiền mặt, tương đương với 20.000 lượng vàng làm của hồi môn. Ông còn xây dựng các công trình tôn giáo, tự nguyện hiến đất và 1/7 tài sản của mình để xây dựng nên nhà thờ Huyện Sỹ.

Người ta đồn rằng, độ giàu có của Huyện Sỹ còn lớn hơn rất nhiều lần so với vua Bảo Đại. Năm 1990, ông qua đời, còn vợ ông là bà Huỳnh Thị Tài cũng mất sau đó 20 năm.

Ngày nay, nếu có dịp đi qua góc đường Tôn Thất Tùng - Nguyễn Trãi (Q.1, TP.HCM), bạn sẽ thấy tọa lạc ở đây là một nhà thờ uy nghiêm, cổ kính. Đó là Nhà thờ Huyện Sĩ nhằm tưởng nhớ người đã bỏ 1/7 gia sản của mình ra để xây dựng và cung hiến.

2. Nhì Phương

Người thứ hai trong 4 đại phú hộ là ông Đỗ Hữu Phương - con trai đại địa chủ thời bấy giờ là Bá Hộ Khiêm. Cha của ông là người có tầm nhìn xa trông rộng, biết làm ăn buôn bán nên tài sản đếm không xuể. Gia đình ông không những sở hữu đất đai mà còn có cả hàng trăm căn nhà mặt tiền cho thuê.

Giàu nứt đố đổ vách như Tứ đại thương gia xưa: Ai cũng tài sản kếch xù, có người sở hữu 20.000 căn nhà mặt phố  - Ảnh 2.

Dù sinh ra ở vạch đích song Đỗ Hữu Phương không giống với những cậu ấm cô chiêu thời đó. Dưới sự giáo dục nghiêm sắc từ gia đình, ông rất chịu khó học hành, có tầm hiểu biết, giỏi ngoại ngữ và có kiến thức văn hóa. Cũng vì thế, thay vì theo con đường kinh doanh của gia đình, ông đi theo nghiệp làm quan.

Trên đường quan lộ, Đỗ Hữu Phương thăng tiến như diều gặp gió. Sau khi cha ông là Bá Hộ Khiêm qua đời, ông được thừa hưởng khối tài sản kếch xù từ cha. Tuy nhiên, nhắc đến sự giàu có của ông không thể không nhắc đến công lao của vợ ông - con của một vị quan lớn trong triều nhà Nguyễn.

Hai vợ chồng bá hộ Phương xây dựng một cơ ngơi đồ sộ, giàu có nức tiếng. Nhiều tài liệu ghi lại rằng đất đai của hai vợ chồng bá hộ Phương có hơn 2.200 ha, thóc lúa nhà ông nhiều đến nỗi chất thành núi, không có chỗ để nên được bán với giá tốt để thu tiền. Người ta đồn rằng của cải của ông Phương nhiều đến nỗi mấy đời ăn cũng không hết.

3. Tam Xường

Tam Xường là ông Lý Tường Quan, người bán lương thực, thực phẩm, thịt cá xuất khẩu. Sau đó, ông mua đất xây cất biệt thự tại vùng Chợ Lớn để cho thuê và bán. Giới kinh doanh lưu truyền rằng gần một nửa dân miền tây ngày đó ai cũng từng mua nhu yếu phẩm của ông Tường Quan.

Giàu nứt đố đổ vách như Tứ đại thương gia xưa: Ai cũng tài sản kếch xù, có người sở hữu 20.000 căn nhà mặt phố  - Ảnh 3.

Là một người khôn khéo, biết lấy lòng quan lại nên ông giàu lên rất nhanh, nổi tiếng khắp vùng. Không có nhiều tài liệu ghi chép về nhân vật này, tuy nhiên, người ta đồn nhau rằng độ giàu có của ông chỉ xếp sau Nhất Sỹ, Nhì Phương.

Bá hộ Xường có dinh thự rất lớn, sau này trở thành từ đường nhà họ Lý, nay nằm trên đường Hải Thượng Lãn Ông, dinh thự ấy được Ủy ban nhân dân thành phố Hồ Chí Minh xếp hạng là di tích kiến trúc nghệ thuật cấp thành phố. Ông qua đời năm 1896. Sau khi ông mất, hầu hết tài sản bị con cháu ăn xài, tiêu phí hết.

4. Tứ Hoả

Tứ Hoả là danh xưng của ông Hứa Bổn Hỏa (1845 – 1901), người gốc Hoa. Có khá nhiều lời đồn đoán về sự giàu có của người đàn ông này.

Sách báo năm xưa viết rằng Hứa Bổn Hỏa xuất thân nghèo khổ, có đôi quang gánh làm nghề buôn bán phế liệu. Cứ tưởng cái nghề nhặt từng hào, từng xu này sẽ khiến chú nghèo mạt kiếp, thế nhưng số phận đã cho người đàn ông này một cơ hội đổi đời.

Trong một lần đi gom ve chai, chú may mắn tìm ra túi vàng hay món đồ cổ quý hiếm nằm trong đống đồ cũ và dùng vật tìm được để lấy vốn làm ăn. Nhờ có khối óc nhìn xa trông rộng, nhạy bén với thương trường và tính quyết đoán nên sự nghiệp của chú phất lên nhanh chóng.

Giàu nứt đố đổ vách như Tứ đại thương gia xưa: Ai cũng tài sản kếch xù, có người sở hữu 20.000 căn nhà mặt phố  - Ảnh 4.

Tuy nhiên, giai thoại vẫn mãi là giai thoại. Người đời chỉ có thể ngầm hiểu rằng người đàn ông này cũng đi từ hai bàn tay trắng mà tạo dựng nên sự nghiệp, vẫn phải cần mẫn làm ăn, và nhờ sử dụng lợi thế của bản thân mình trong quá trình kinh doanh để trở nên giàu có.

Còn sự thật về con đường làm giàu của chú Hỏa đến nay vẫn chưa ai thực sự tỏ tường. Theo báo Tuổi trẻ, bài viết "Sự thật về Hui Bon Hoa và Chú Hỏa" của tác giả Chen Bickun với những tư liệu được cung cấp từ dòng dõi của chú Hỏa đang sinh sống ở Paris (Pháp), tiết lộ rằng lúc mới sang Việt Nam, chú Hỏa đã làm việc với một chủ người Pháp. Nhờ siêng năng và tốt bụng nên ông chủ Pháp đã giúp ông mở tiệm cầm đồ để khởi nghiệp kinh doanh.

Tiệm cầm đồ đầu tiên của Chú Hỏa là căn nhà nằm ở góc đường Phó Đức Chính và Nguyễn Thái Bình ngày nay, còn văn phòng làm việc cho ông chủ người Pháp ở trước cửa tiệm bên kia đường, trên một khu đất vẫn còn trống. Sau khi tích lũy được một số tiền, chú Hỏa đổ vốn vào ngành bất động sản. Lúc thành phố đang có kế hoạch xây dựng chợ Bến Thành, chú mua toàn bộ vùng đất mới san lấp quanh vị trí xây chợ. Đến khi chợ Bến Thành xong, trong phút chốc, chú trở thành ông chủ của 20.000 khu đất.

Khi công việc làm ăn phát triển, chú Hỏa thành lập Công ty bất động sản Hui Bon Hoa, nắm giữ hơn 40% bất động sản thành phố Hồ Chí Minh thời đó và sở hữu hơn 20.000 căn nhà ở các vị trí đắc địa nhất (cũng có tài liệu ghi hơn 30.000 căn nhà). Cũng nhờ có cơ ngơi khổng lồ như vậy, chú Hỏa nổi tiếng khắp Đông Dương về sự giàu có.

(Tổng hợp nhiều nguồn)

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2022

Sản xuất đàn dương cầm - Thăng trầm như cung đàn.

 PHAN BẢO

13/10/2022 06:48 GMT+7

TTCT - Chế tạo dương cầm từng là một trong những ngành công nghiệp lớn nhất nước Mỹ. Giờ đây chỉ còn đúng 2 nhà làm đàn trụ lại.

Sản xuất dương cầm - thăng trầm như cung đàn - Ảnh 1.

Ảnh: Mason & Hamlin

Năm 1978, cứ 316 hộ gia đình thì có một nhà có dương cầm; tỉ lệ ngày nay là 1/3.000, theo tờ Hidden City Philadelphia. Theo trang The Hustle, gần như toàn bộ các nhà sản xuất piano ở Mỹ đã bị "xóa sổ" bởi cạnh tranh nước ngoài, thiếu hụt công nhân có tay nghề trong nước và cả sự trỗi dậy của các hình thức, công nghệ giải trí hiện đại.

Ngày nay, chỉ còn 2 cái tên trụ lại: Steinway & Sons ở bang New York và Mason & Hamlin ở bang Massachusetts. Steinway vẫn sống khỏe nhờ danh tiếng trăm năm, còn Mason & Hamlin xoay xở được nhờ quay về với kỹ nghệ làm dương cầm từ một thời đã xa.

Thời hoàng kim

Đàn piano cập bến nước Mỹ vào đầu thế kỷ 18, và chẳng bao lâu sau, ngành sản xuất nhạc cụ này phát triển mạnh ở các trung tâm công nghiệp như New York và Boston. Trước đó, phần lớn dương cầm được chế tạo ở châu Âu, đầu tiên là ở Vienna (Áo), và sau đó ở Anh.

Theo William Hettrick, giáo sư âm nhạc tại Đại học Hofstra, New York, hàng trăm nhà sản xuất đàn piano ra đời ở Mỹ từ giữa đến cuối những năm 1800. Những tên tuổi phổ biến là Chickering & Sons (1823), Steinway (1853), Mason & Hamlin (1854) và Joseph P. Hale (1877).

Từ năm 1869 đến năm 1905, số lượng đàn piano được sản xuất ở Mỹ đã tăng từ 25.000 chiếc lên 261.000 chiếc mỗi năm. Sản xuất đàn piano trở thành một trong những ngành công nghiệp lớn nhất ở Mỹ, chiếm hơn 50% sản lượng toàn cầu.

Sản xuất tăng nhanh chóng, đi đôi với hàng loạt chiến lược tiếp thị táo bạo, quảng cáo đàn piano có ở khắp nơi và người tiêu dùng hoàn toàn bị thuyết phục. Tác giả người Mỹ Jeffrey

A. Tucker từng viết: "Nhiều người có quan niệm rằng chi tiền mua một cây đàn piano không thực sự là một khoản chi tiêu, mà số tiền đã trả được chuyển hóa vào món đồ đẹp và hữu ích. Vì vậy, mọi người sẵn sàng ‘hi sinh’ những khoản chi khác cho nhạc cụ này".

Đàn piano nhanh chóng trở thành vật phải có trong mỗi gia đình Mỹ; năm 1867, sử gia James Parton cho rằng tầm quan trọng của dương cầm với các hộ gia đình "chỉ xếp sau bếp lò".

Mason & Hamlin ban đầu chỉ làm đàn đạp hơi (pump organ). Khi thấy thị trường bùng nổ vào năm 1880, họ chuyển sang làm piano và nhanh chóng đạt được doanh số 500 chiếc/tháng, trước khi cùng cả ngành này bước sang giai đoạn thoái trào, gần nửa thế kỷ sau đó.

Sản xuất dương cầm - thăng trầm như cung đàn - Ảnh 2.

Quảng cáo đàn Mason & Hamlin khi xưa.

Cuộc vui sớm tàn

Doanh số của các hãng đàn bắt đầu sụt giảm vào những năm 1920, khi loạt phát minh mới như ô tô (một cách để ra ngoài giải trí dễ dàng) và radio (một nguồn giải trí tại gia) được thương mại hóa. Cú sụp đổ của thị trường chứng khoán năm 1929 cũng khiến nhiều người không còn dư dả để sắm đàn.

Trong thời kỳ Đại suy thoái (1929-1933), doanh số bán đàn piano như rơi xuống vực. Từ 1929-1931, số lượng đàn piano bán ra giảm từ hơn 350.000 chiếc xuống dưới 60.000 chiếc mỗi năm. Tổng doanh số đàn piano trên toàn nước Mỹ giảm từ 42 triệu USD xuống 15 triệu USD. 85% công nhân làm đàn bị sa thải. Tình hình trở nên tồi tệ hơn trong Thế chiến thứ hai (1939-1945), nhiều nhà máy sản xuất đàn piano phải chuyển sang chế tạo máy bay quân sự và quan tài.

Tình hình khó khăn hơn vào những năm 1960 - khi tivi trở thành hình thức giải trí chính trong các hộ gia đình Mỹ, máy hát đĩa và trào lưu nhạc rock thì lấn át piano và nhạc cổ điển. Căng thẳng hơn, các thương hiệu nước ngoài bắt đầu len lỏi vào thị trường đàn piano ở Mỹ. 

Đầu thập niên 1960, Yamaha - nhà sản xuất đàn piano lớn nhất Nhật Bản - bắt đầu tạo dựng được chỗ đứng ở Mỹ. Trong vòng một thập niên sau đó, tổng doanh số của các nhà chế tạo từ Nhật, Hàn Quốc và Trung Quốc gộp lại cao hơn gấp đôi lượng bán hàng của các nhà sản xuất Mỹ.

Thế là các tên tuổi sản xuất đàn piano trong nước dần biến mất. Đến giữa những năm 1990, chỉ còn lại 9 công ty Mỹ còn hoạt động. Theo trang Hidden City Philadelphia, những nhà sản xuất còn tồn tại được là nhờ chuyển từ chế tạo những nhạc cụ lớn, cao cấp sang những cây đàn đại trà, nhỏ và rẻ hơn.

Mason & Hamlin cũng bị ảnh hưởng. Công ty nhiều lần đổi chủ, cuối cùng rơi vào tay đối thủ Aeolian. Từ một thương hiệu nổi tiếng nhờ chất lượng và sự tinh tế, kỹ thuật thủ công của Mason & Hamlin sa sút dần. 

Tom Lagomarsino, phó chủ tịch điều hành hiện tại của Mason & Hamlin, kể với The Hustle: "Họ chuyển từ gỗ thích sang gỗ gụ, sau đó sang gỗ dương. Chất lượng ảnh hưởng khủng khiếp".

Mason & Hamlin sa sút đến mức phải ra tòa hoàn tất thủ tục phá sản vào năm 1996, trước khi gặp ân nhân cứu mạng - doanh nhân Kirk Burgett.

Sản xuất dương cầm - thăng trầm như cung đàn - Ảnh 3.

Kỹ thuật viên tinh chỉnh đàn. Ảnh: Boston Magazine

Trở về với bản gốc

Burgett cũng không xa lạ mấy với chiếc piano. Cuối thập niên 1980, ông cùng anh trai phát minh ra PianoDisc - một hệ thống chơi piano tự động. Công ty của hai anh em phát triển nhanh chóng và bán được 120.000 chiếc cho các khách hàng, trong đó có Chủ tịch Hạ viện hiện nay Nancy Pelosi, tỉ phú Bill Gates và các ngôi sao thể thao chuyên nghiệp.

Khi nhận lãnh con thuyền đắm Mason & Hamlin, vốn chỉ còn "cái vỏ rỗng ruột", Burgett chú trọng đầu tư vào chất lượng với mục tiêu trở về thời huy hoàng trước đây. Ông thuê ba kỹ sư dùng phương tiện kỹ thuật số tái tạo các bản thiết kế của những cây đàn piano chất lượng cao - vốn là đặc trưng khiến công ty nổi tiếng vào đầu thế kỷ 20.

Burgett cũng quay lại với nhiều phương pháp và vật liệu mà công ty sử dụng vào lúc ban đầu. Ông chi hàng trăm nghìn USD cho các công cụ chuyên dụng, trong đó có nhiều công cụ có tuổi đời hàng chục năm. Đặc biệt, ông trang bị cho mỗi cây đàn piano một bộ cộng hưởng lực căng - thiết bị do Richard Gertz, một kỹ sư của Mason & Hamlin, tiên phong sáng tạo vào năm 1895.

Sản xuất dương cầm - thăng trầm như cung đàn - Ảnh 4.

Làm đàn tại xưởng của Mason & Hamlin.

Mọi nỗ lực cuối cùng cũng được đền đáp. Burgett cho biết công ty hiện đã kín lịch sản xuất trong sáu tháng tới do đơn đặt hàng ồ ạt từ nhiều trường học, nhà thờ, nhạc sĩ và giới khá giả. Mason & Hamlin xuất xưởng khoảng 2,5 cây đàn/tuần. Dù đã tối ưu hóa quy trình, hiện hãng vẫn mất đến chín tháng để làm xong một cây đại dương cầm, với giá bán lẻ 175.000 USD.

Cơ sở sản xuất của công ty - tòa nhà sáu tầng màu gạch đỏ cũ kỹ ở thị trấn rợp bóng cây Haverhill (Massachusetts) - đang lưu giữ những dấu tích cuối cùng của ngành công nghiệp đáng gờm một thời: Những chồng gỗ phong đã sấy xếp dọc các bức tường. Các nghệ nhân cẩn thận mày mò các chốt chỉnh và thùng đàn. Tiếng nhạc cổ điển nhẹ vang lên trên âm thanh đều đều, chậm rãi của những cỗ máy 100 năm tuổi.

Tiếng dương cầm còn mãi

Năm 2015, nhiều tờ báo ở Anh, Mỹ viết về tương lai hiu hắt của đàn piano, khi trẻ em có quá nhiều lựa chọn giải trí và hoạt động như bóng đá, thể dục dụng cụ, bơi lội. Như một kỹ thuật viên đàn piano ở Boston nhận xét: "Công nghệ máy tính đã hoàn toàn thay đổi những gì trẻ em quan tâm. Bọn trẻ hứng thú với những thứ không tốn nhiều công sức, vì vậy ngồi một giờ mỗi ngày để học piano không phải là điều chúng muốn làm".

Ngay cả với những trẻ thật sự đam mê âm nhạc, số tiền đắt đỏ (khoảng 16.000 USD - tức 382 triệu đồng) để mua một chiếc piano mới cũng là một trở ngại lớn. Trong khi đó, vẫn còn một lựa chọn khác kinh tế hơn với chất lượng tương đương: những chiếc đàn cũ có thể tồn tại 50 - 70 năm hoặc đàn được tân trang, nhất là khi nhiều chủ sở hữu sẵn sàng tặng không nhạc cụ của họ cho gia chủ thứ hai, thứ ba, thậm chí là thứ tư, miễn là họ chịu trả phí vận chuyển. Vì vậy, việc một số nhà sản xuất dương cầm chuyển sang cung cấp dịch vụ sửa chữa và tân trang đàn cũ cũng là điều dễ hiểu.

"Chúng tôi thực sự đang phải cạnh tranh với những cây đàn piano [cũ] mà chính hãng mình tạo ra (...). Có rất nhiều cây đàn piano thực sự xuất sắc trên thị trường với giá chỉ bằng một phần nhỏ một cây đàn mới" - Dennis Saphir, người đã đóng cửa tiệm piano của mình ở ngoại ô thành phố Chicago, nói với The Guardian.

Nhưng chính cũng vì thế mà tiếng dương cầm sẽ còn mãi. "Piano là thứ khó biến mất. Nó là món đồ chuyền tay tuyệt vời" - Stephen Scharbrough, thợ chỉnh đàn thế hệ thứ hai ở thành phố Indianapolis, bang Indiana, khẳng định với trang WNYC Studios.

Sản xuất dương cầm - thăng trầm như cung đàn - Ảnh 5.

Tại xưởng làm đàn của Mason & Hamlin. Ảnh: Facebook công ty

Tương tự, nghệ sĩ dương cầm Canada Chantal Kreviazuk nói với tờ Financial Post: "Tôi chắc chắn thích một số âm thanh tạo ra bằng công nghệ kỹ thuật số trong những năm gần đây, nhưng không gì có thể sánh được với việc ngồi xuống chiếc ghế dài đó và gõ lên những phím đàn đích thực".

Joe Lamond, chủ tịch kiêm giám đốc điều hành Hiệp hội Thương mại sản phẩm âm nhạc National Association of Music Merchants ở Mỹ, thì nhấn mạnh sự ưu việt về thiết kế, độ bền và tính linh hoạt của đàn piano. Theo ông, chính những yếu tố này khiến cho loại nhạc cụ dù được phát minh cách đây hơn 300 năm vẫn có chỗ đứng trong cuộc sống hiện đại.■

Nhà sản xuất dương cầm nội địa còn lại của Mỹ, Steinway, mới nộp hồ sơ trở lại niêm yết trên sàn giao dịch chứng khoán New York hồi tháng 4. Theo hồ sơ, Steinway đạt thu nhập ròng 59,3 triệu USD trong năm tài khóa 2021, tăng 51,8 triệu so với 2020. Steinway do người Đức nhập cư Henry Engelhard Steinway thành lập năm 1853, hiện có nhà máy chính ở New York và một cơ sở ở Hamburg (Đức). Đàn Steinway nổi tiếng về độ tinh xảo và chất lượng, mỗi chiếc đại dương cầm có giá từ 60.000 đến 360.000 USD.

Tổ chức học 2 buổi để dạy thêm, giáo viên môn phụ ấm ức vì thiệt đơn thiệt kép

 

0:000:00
0:00
GDVN- Dạy thêm trong trường, giữ nguyên biên chế lớp chính khóa, lồng thời khóa biểu chính khóa trong buổi dạy thêm, chẳng khác ép học sinh “học thêm chính khóa”.

Quyết định số 2499/QĐ-BGDĐT ngày 26/8/2019 của Bộ Giáo dục và Đào tạo đã công bố hết hiệu lực các điều: 6, 8, 9, 10, 11, 12, 13 và 14 của Thông tư số 17/2012/TT-BGDĐT ngày 16/5/2012 của Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo ban hành quy định về dạy thêm, học thêm.

Như vậy, năm học 2022-2023 sẽ không còn dạy thêm ngoài nhà trường do:

- Tổ chức dạy thêm, học thêm ngoài nhà trường không còn hiệu lực.

- Giấy phép cấp hoạt động cho các trung tâm dạy thêm, học thêm của các địa phương đã hết hiệu lực, không còn các trung tâm bồi dưỡng văn hóa.

Vì thế, hoạt động dạy thêm, học thêm “danh chính, ngôn thuận” chỉ còn được phép tổ chức trong nhà trường.


Vì sao có phụ huynh muốn cho con học thêm trong khi đa số phản đối kịch liệt?

Trong trường tiểu học đã cấm tuyệt đối dạy thêm, nên hoạt động dạy thêm, học thêm chỉ còn được phép tổ chức trong trường trung học cơ sở và trung học phổ thông. 

Với trường trung học cơ sở và trung học phổ thông đã và đang áp dụng chương trình 2018 ở lớp 6, 7, 10.

Theo chương trình mới, cấp trung cấp cơ sở và trung học phổ thông “mỗi ngày học 1 buổi, mỗi buổi không bố trí quá 5 tiết học”; khuyến khích các trường đủ điều kiện thực hiện dạy học 2 buổi/ngày theo hướng dẫn của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Mục tiêu của hoạt động dạy học 2 buổi/ngày trong chương trình 2018 nhằm tăng cường giáo dục toàn diện, đặc biệt là tăng cường các hoạt động thực hành, rèn luyện thân thể, sinh hoạt văn hoá - nghệ thuật, giáo dục kĩ năng sống cho học sinh;

Hạn chế tình trạng dạy thêm, học thêm; đáp ứng yêu cầu quản lí và giáo dục học sinh của gia đình và xã hội; góp phần nâng cao chất lượng giáo dục.[1]

Trước mặt trái của hoạt động dạy thêm học thêm, có địa phương như Đồng Nai đã ban hành công văn dừng tổ chức dạy thêm trong nhà trường.[2] 

Nhà trường tổ chức học 2 buổi để dạy thêm, giáo viên môn phụ thiệt đơn, thiệt kép

Cô giáo Phan Anh (tên giáo viên đã được thay đổi) đang là giáo viên trung học cơ sở chia sẻ: “Tôi dạy Lịch sử, Địa lý chưa biết dạy thêm là gì, cuộc sống trông chờ vào đồng lương ba cọc ba đồng không đủ trang trải, nên cũng phải tranh thủ làm thêm nuôi nghề giáo.

Trước đây, nhà trường chỉ dạy 1 buổi/ngày, buổi chiều chỉ dành cho giáo viên Toán, Văn, Anh dạy thêm, nên 1 tuần chỉ lên trường 4 hoặc 5 buổi. 

Nay nhà trường tổ chức học 2 buổi/ngày để tăng tiết Toán, Văn, Anh, buổi chiều cũng đồng thời dạy cả môn chính khóa, vì thế nay mỗi tuần phải đi trường 6 buổi/tuần, thay vì 5 buổi/tuần như trước đây. 

Tôi còn đỡ, có giáo viên môn phụ khác phải đi 7, 8 buổi/tuần, dạy hai buổi như thế này giáo viên môn phụ phải đi lên trường nhiều hơn mà không có chế độ gì, đúng là thiệt đơn, thiệt kép”.

Tổ chức học 2 buổi để dạy thêm, giáo viên môn phụ ấm ức vì thiệt đơn thiệt kép ảnh 2

Ảnh minh họa: Độc giả cung cấp

Thực tế, cuộc sống của không ít giáo viên “môn phụ” rất khó khăn, không ít giáo viên phải làm thêm nghề tay trái nuôi nghề giáo, nếu như số buổi/tuần đi đến trường tăng lên, đồng nghĩa với không có thời gian làm nghề “tay trái”, cuộc sống càng khó khăn hơn, lo lắng của giáo viên “môn phụ” khi học 2 buổi/ngày là điều dễ hiểu. 

Thực hiện dạy thêm, học thêm trong nhà trường hiện nay sao cho đúng pháp luật?

Ngày 3/10/2022 Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu đã có Công văn 3248/SGDĐT-GDTrHTX hướng dẫn dạy thêm, học thêm Chương trình giáo dục phổ thông trên địa bàn tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu.

Cụ thể, Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu quy định các trường hợp không được dạy thêm: Thực hiện đúng các quy định tại Điều 4 Thông tư 17/2012TT-BGDĐT ngày 16/5/2012 của Bộ Giáo dục và Đào tạo.

Nguyên tắc tổ chức dạy thêm học thêm trong nhà trường được quy định như sau:

Thực hiện đúng theo Quy định tại Điều 3 Thông tư 17/2012/TT-BGDĐT ngày 16 tháng 5 năm 2012 của Bộ Giáo dục và Đào tạo. Đặc biệt lưu ý:

Chỉ thực hiện dạy thêm khi học sinh có nhu cầu học thêm, tự nguyện học thêm và được sự đồng ý của phụ huynh học sinh; không được dùng bất cứ hình thức nào để ép buộc gia đình học sinh và học sinh học thêm.

Không tổ chức lớp dạy thêm, học thêm theo các lớp học chính khóa; học sinh trong cùng một lớp dạy thêm, học thêm phải có học lực tương đương nhau. Chỉ tổ chức dạy thêm đối với các lớp học đã được sắp xếp học sinh có cùng học lực theo môn học.

Nội dung dạy thêm, học thêm phải góp phần củng cố, nâng cao kiến thức, kỹ năng, giáo dục nhân cách của học sinh; phù hợp với đặc điểm tâm sinh lý và không gây nên tình trạng vượt quá sức tiếp thu của người học. 

Không cắt giảm nội dung trong chương trình giáo dục phổ thông chính khoá để đưa vào giờ dạy thêm; không dạy thêm trước những nội dung trong chương trình giáo dục phổ thông chính khoá.

Thời gian học thêm: căn cứ nguyện vọng của học sinh và phụ huynh học sinh; mục tiêu giáo dục của từng khối, lớp; điều kiện về cơ sở vật chất và nhiệm vụ được phân công của giáo viên để bố trí số tiết, số buổi học thêm theo hướng:

+ Không dạy thêm tất cả các buổi trong tuần để học sinh có thời gian tự học, tự nghiên cứu, tham gia các hoạt động tập thể, hoạt động giáo dục trải nghiệm, hướng nghiệp, ngoài giờ lên lớp và các hoạt động khác của nhà trường.

+ Tổng số tiết học thêm và số tiết học chính khóa/ngày không vượt quá số tiết định mức/ngày theo quy định về dạy 02 buổi/ngày.

+ Không tổ chức dạy thêm học thêm các bộ môn văn hóa trong nhà trường vào các buổi tối, ngày chủ nhật và các ngày nghỉ lễ theo quy định.

+ Không xếp thời khóa biểu dạy thêm học thêm cùng với các buổi học chính khóa của nhà trường.[3]

Người viết thấy thực hiện đúng theo hướng dẫn của Sở Giáo dục và Đào tạo tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu sẽ không có chuyện giáo viên môn phụ bức xúc và cũng không diễn ra tình trạng dạy thêm “chính khóa” trong nhà trường.

Tuy nhiên, để các cơ sở thực hiện đúng cần kiểm tra, xử lý vi phạm dạy thêm trong nhà trường, các cơ sở giáo dục cần tránh tuyệt đối tình trạng dạy nguyên lớp chính khóa, lồng ghép thời khóa biểu chính khóa trong buổi dạy thêm. 

Dạy thêm trong trường, giữ nguyên biên chế lớp chính khóa, lồng ghép thời khóa biểu chính khóa trong buổi dạy thêm, chẳng khác ép học sinh “học thêm chính khóa”. 

Dạy thêm, học thêm đã tồn tại mấy chục năm ở nước ta, đây vừa là vấn nạn vừa là nhu cầu, không thể nói bỏ là bỏ được.

Thế nhưng với chương trình 2018, người viết đề nghị Bộ có văn bản cấm dạy thêm tuyệt đối, có như thế mới mong phát huy bồi dưỡng phẩm chất năng lực học trò.

Bên cạnh các giải pháp quản lý dạy thêm phù hợp, cần có giải pháp đồng bộ, phải đảm bảo cuộc sống cho giáo viên nói chung và giáo viên môn phụ không dạy thêm nói riêng.

Tài liệu tham khảo:

[1]http://rgep.moet.gov.vn/tin-tuc/chuyen-de-mot-so-van-de-chung-ve-gdpt-moi-day-hoc-2-buoi-ngay-o-cap-tieu-hoc-4784.html

[2] https://giaoduc.net.vn/cac-dia-phuong-tren-ca-nuoc-nen-dung-day-them-nhu-dong-nai-post229948.gd

[3]http://bariavungtau.edu.vn/Default.aspx?sname=SoGDDT&sid=4&pageid=3048&p_steering=34854

(*) Văn phong, nội dung bài viết thể hiện góc nhìn, quan điểm của tác giả.

Lê Mai

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Blogger Templates