SƯU TẬP NHỮNG KIẾN THỨC CẦN THIẾT CHO GIÁO VIÊN ÂM NHẠC VIỆT NAM THỜI 4.0

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

Thứ Sáu, 31 tháng 1, 2020

Vẻ đẹp trong âm nhạc Beethoven


25/01/2020 08:30 -
LTS: Năm 2020, nước Đức và toàn thế giới cùng kỷ niệm 250 năm ngày sinh nhà soạn nhạc thiên tài Beethoven, người dành cả cuộc đời để cống hiến cho âm nhạc và dành những cách tân táo bạo trong âm nhạc để kết nối con người với con người và khuyến khích con người vượt qua mọi khó khăn, thử thách như tinh thần bản giao hưởng số 9: từ bóng tối vươn ra ánh sáng và tự do. Trong số đầu năm 2020, Tia Sáng xin giới thiệu với bạn đọc bài viết của nghệ sĩ piano, nhạc trưởng Daniel Barenboim, một trong những nghệ sĩ hiếm hoi biểu diễn trọn vẹn 32 bản sonata piano và 9 bản giao hưởng của nhà soạn nhạc.
Biết tường tận về cuộc sống riêng tư của các nhà soạn nhạc luôn là điều thú vị, thậm chí đôi khi còn rất quan trọng với những người yêu âm nhạc, song để hiểu tác phẩm của họ thì không phải lúc nào cũng cần thiết. Với trường hợp Beethoven, dẫu người ta không được quên rằng vào năm 1802, năm ông nảy sinh ý định tự tử – như ông thổ lộ trong “Chúc thư Heiligenstadt”, một lá thư gửi các em trai của mình (nhưng bức thư vĩnh viễn không được gửi đi), nhưng trong cùng thời điểm này, ông cũng sáng tác Giao hưởng số 2, một trong những tác phẩm mang tinh thần lạc quan nhất của mình. Điều này cho chúng ta thấy, cần tách biệt âm nhạc khỏi tiểu sử cá nhân của nhà soạn nhạc và không hợp nhất hai thứ đó lại với nhau. Để hiểu về Beethoven, chúng ta nên tập trung vào các tác phẩm của ông.
Do vậy, tôi không có ý định giới thiệu cho mọi người một nghiên cứu tâm lý kỹ lưỡng về con người Beethoven thông qua phân tích các tác phẩm của ông hoặc ngược lại. Chúng ta hiểu rằng, người ta không thể giải thích bản chất hay thông điệp của âm nhạc chỉ thông qua ngôn từ. Về bản chất, với  cách cảm nhận của những con người khác nhau thì âm nhạc mang những ý nghĩa khác nhau, thậm chí với cùng một con người, đôi khi họ có thể nhận ra những ý nghĩa khác nhau trong những thời điểm khác nhau trong cuộc đời. Âm nhạc có thể mang tính thi ca, tính triết lý, tính gợi cảm hay thuần chất chỉ là âm thanh nhưng trong mọi trường hợp, theo quan điểm của tôi, nó phải ẩn chứa một cái gì đó có khả năng tác động lên tâm hồn của con người. Do đó, nó mang tính trừu tượng song phương tiện biểu đạt nó lại mang tính vật lý thuần túy và duy nhất: âm thanh. Tôi tin rằng sức mạnh của âm nhạc chính xác là sự đồng tồn tại một cách vĩnh viễn của thông điệp trừu tượng đó với các phương tiện biểu đạt, không thể tách rời. 
Đó cũng là lý do tại sao khi chúng ta cố gắng miêu tả âm nhạc bằng ngôn từ, tất cả những gì chúng ta có thể làm chỉ là nêu được phản ứng trước âm nhạc của mình mà khó có thể nắm bắt được chính bản thân âm nhạc.
Tầm quan trọng của Beethoven trong thế giới âm nhạc chủ yếu được xác định bằng tính chất cách mạng vốn có trong các tác phẩm của ông. Rõ ràng, ông đã giải phóng âm nhạc khỏi các quy ước hòa âm và cấu trúc quen thuộc thịnh hành. Đôi khi tôi cảm thấy trong tác phẩm thời kỳ cuối của ông, sự xuất hiện của một ý chí muốn phá vỡ mọi dấu hiệu của tính liên tục trước khi người nghe nhận ra. Âm nhạc trở nên trúc trắc và dường như kết nối nội tại bị ngắt như trong bản sonata piano cuối cùng (Op 111). Do đó, trên mọi phương diện, ông là người can đảm và tự do tư duy. Nó cũng đòi hỏi sự can đảm ở người nghệ sĩ biểu diễn tác phẩm của ông, không chỉ để biểu diễn mà còn là thấu hiểu âm nhạc ông viết ra.
Quả thực, thái độ can đảm này trở thành một yêu cầu quan trọng đối với những người biểu diễn nhạc Beethoven, ví dụ như trong việc sử dụng cường độ âm thanh. Thói quen của Beethoven trong việc tăng âm lượng bằng một crescendo mạnh mẽ rồi đột ngột tiếp theo nó là một đoạn êm ả bất ngờ (“subito piano”), những yếu tố hiếm khi được các nhà soạn nhạc trước ông sử dụng. Nói cách khác, Beethoven yêu cầu người biểu diễn dám vượt qua những lằn ranh quen thuộc để tạo ra những dòng nhạc mang tính thách thức nhất như lối chơi của nghệ sỹ piano vĩ đại Artur Schnabel. 
Có những điều đặc biệt trong âm nhạc của Beethoven mà người ta vì quá “quen” với các tác phẩm nổi tiếng của ông, đã vô tình bỏ qua. Dĩ nhiên, độ kịch tính trong âm nhạc Beethoven là biểu hiện của cuộc đấu tranh phi thường với hoàn cảnh, như trong các bản Giao hưởng “Eroica” và Giao hưởng số 5 nhưng cũng cần phải đánh giá cao sự hướng nội như trong Giao hưởng “Đồng quê”. Mặt khác, ngay cả khi mang tính trữ tình như trong Concerto piano số 4 và Giao hưởng “Đồng quê”, âm nhạc vẫn ẩn chứa yếu tố hùng vĩ. Và khi diễn tả những tình cảm lớn lao và quy mô đồ sộ, âm nhạc vẫn mang đậm dấu ấn cá nhân, ví dụ rõ ràng là Giao hưởng số 9. Do đó, âm nhạc của ông chứa được rất nhiều sắc thái, vừa riêng vừa chung, vừa hướng nội vừa hướng ngoại, và rất nhiều lần những phẩm chất này được đặt kề cận nhau.
Theo quan điểm của tôi, song song với những cân bằng và đối chọi như thế này trong tác phẩm, Beethoven cũng đạt được sự cân bằng hoàn hảo trong kỹ thuật sáng tác của mình, giữa “áp lực dọc” – áp lực từ sự tinh thông hình thức, kết cấu âm nhạc đến các vấn đề kỹ thuật khác như hòa âm, cao độ, các dấu nhấn hoặc nhịp độ…, và “dòng chảy ngang” – những nội dung tư tưởng. Tôi tin rằng, ông hoàn toàn ý thức được sự kết hợp của các yếu tố này để tạo ra những tác phẩm sáng tạo theo nhiều góc độ, chẳng hạn như bạn tìm thấy một biểu hiện của nó trong Fidelio, vở opera duy nhất của ông, tác phẩm chứa một chuyển động không ngừng giữa các đối cực – từ ánh sáng đến bóng tối, tiêu cực đến tích cực, giữa các sự kiện xảy ra ở trên mặt đất và những sự kiện diễn ra dưới hầm ngục. Nhìn tổng thể, âm nhạc Beethoven có xu hướng chuyển từ hỗn loạn sang trật tự (như phần dẫn nhập Giao hưởng số 4) như thể trật tự là một nhu cầu của sự sống con người. Đối với ông, trật tự không bắt nguồn từ việc đơn thuần chán ghét những hỗn loạn đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta mà là một sự phát triển cần thiết để cho con người và xã hội con người ngày một hoàn thiện hơn. 
Và điều gì khiến ngày nay, chúng ta vẫn còn nghe âm nhạc Beethoven? Nếu chiếc hộp của Pandore, sau khi những bệnh tật, khổ đau, chiến tranh thoát ra thì vẫn còn sót lại hi vọng, âm nhạc của ông có thể an ủi chúng ta rất nhiều điều. Chẳng phải ngẫu nhiên mà Hành khúc Tang lễ không phải là chương cuối cùng của Giao hưởng “Eroica” mà là ở chương thứ hai, để lời nói cuối cùng không phải là đau khổ. Do đó, người ta có thể diễn giải nhiều tác phẩm của Beethoven bằng cách nói rằng, trong cõi đời này, không thể tránh khỏi đau khổ song chính sự can đảm để chiến đấu với nó làm cho cuộc sống này đáng sống. □
32 sonata piano: những trải nghiệm âm nhạc độc đáo 
Beethoven, một nhà soạn nhạc luôn nỗ lực để đạt tới sự trọn vẹn về kiến trúc, rõ ràng là đã truyền được tinh thần đó sang cho những nghệ sĩ piano biểu diễn âm nhạc của ông. Một trong những nghệ sĩ ấy là Daniel Barenboim, người đã hơn một lần biểu diễn trọn bộ 32 sonata piano của Beethoven. Lý giải cho việc này, Barenboim viện dẫn sự đa dạng của chúng: “Beethoven đã cố gắng tạo cho mỗi bản trong số 32 sonata đó một cách diễn đạt khác biệt. Chỉ qua trọn bộ tác phẩm, chúng ta mới thực sự trải nghiệm được điều đó.”
Barenboim, người sinh ra tại Argentina năm 1942 và từ thơ ấu đã được biết đến như một tài năng, đã lần đầu tiên thử sức chơi trọn bộ tác phẩm này ở tuổi 17. Barenboim quyết định lên các chương trình trong đó mỗi buổi đều có các sonata thời kỳ đầu, thời kỳ giữa và thời kỳ cuối. Ông nuôi dưỡng một tình yêu đặc biệt dành cho các tác phẩm đầu tiên của Beethoven ở hình thức này. “Chúng không nghèo nàn hơn hoặc kém phức tạp hơn các tác phẩm xuất hiện sau, mặc dù tầm nhìn tinh thần được mở rộng. Đối với tôi, chương đầu của Opus 7 cũng trọn vẹn về mặt hiệu quả như chương đầu của Giao hưởng Anh hùng ca. Nó cũng là kiệt tác”.
Barenboim, người bên cạnh sự nghiệp biểu diễn độc tấu còn xuất hiện trên sân khấu trong vai trò chỉ huy, đã thừa nhận ảnh hưởng của đời sống âm nhạc khác của mình lên cách ông chơi piano: “Đàn piano có khả năng phát ra âm thanh như một dàn nhạc mặc dù nó không nhất thiết phải luôn luôn như vậy. Nó có nhiều tông màu hơn bất kỳ nhạc cụ nào khác, nhưng đó là màu sắc trung tính. Clarinet và oboe có âm thanh đặc trưng – bất kể ai đang chơi chúng. Oboe bắt đầu với màu sắc riêng của nó, nhưng piano giống như một bức tường trắng đang chờ màu sắc được thêm vào. Với các bản sonata của Beethoven, piano không chỉ là một cây đàn mà còn là cả một dàn nhạc.”

Nhà giáo dục âm nhạc Trang Trịnh: Nghệ thuật là con đường kết nối cảm xúc của trẻ


27/01/2020 07:18 - Anh Thư
Khi đứng giữa những ngôi trường ở Hà Giang, Mèo Vạc, Tua Phìn…, nhìn những căn phòng học đơn sơ ở đây, nghệ sĩ piano – nhà giáo dục âm nhạc Trang Trịnh (Trịnh Mai Trang) đã tự hỏi bản thân: “Làm thế nào để tạo ra một quyển sách mà nó có thể sử dụng được ở tất cả mọi nơi, dù là thành phố hay nông thôn?” Đây chỉ là một phần nhỏ trong nhiều nỗ lực của cô để đeo đuổi sứ mệnh “xây dựng một xã hội với những tâm hồn sung túc.”


Trang Trịnh hướng dẫn các em thuộc Dàn Hợp xướng và Giao hưởng Kỳ diệu (Miracle Choir & Orchestra) cách chơi đàn. Ảnh: vietnamnows.

Để nốt nhạc ngân lên trên những ngôi trường vùng cao
Khác với những nghệ sĩ dương cầm khác, Trang Trịnh đã dám làm những điều mà mọi người không nghĩ một nghệ sĩ dương cầm sẽ làm, đó là ‘lấn sân’ sang giáo dục, mà lại còn là giáo dục phổ thông quốc gia. Tham gia nhóm biên soạn sách giáo khoa Âm nhạc lớp 1 của Nhà xuất bản Giáo dục là một trải nghiệm thú vị đối với Trang Trịnh. Với cô, đó là dự án lớn nhất trong hai năm qua, đồng thời cũng là dự án tốn nhiều tâm sức nhất. 
Trước đây, học nhạc trong nhà trường hầu hết là học kiến thức với những nốt nhạc. Trong khi đó, chương trình mới sẽ chuyển từ truyền thụ kiến thức sang phát triển năng lực và phẩm chất. Ba năng lực chính được thể hiện trong chương trình này bao gồm năng lực thể hiện âm nhạc (những hoạt động âm nhạc như hát, chơi nhạc cụ, hòa tấu…), năng lực cảm thụ và hiểu biết, năng lực sáng tạo và ứng dụng. “Ba năng lực này được thể hiện trong sách bằng những phương pháp rất mới” – Trang Trịnh vừa chia sẻ vừa khoe với chúng tôi bản mẫu của cuốn sách giáo khoa này. 
Lật giở cuốn sách, cô hào hứng lý giải vì sao hình ảnh một đoàn tàu lại xuất hiện ngay trang đầu tiên. Chuyến tàu này sẽ đi qua rất nhiều chủ đề khác nhau, chính học sinh sẽ là nhân vật trải nghiệm chuyến hành trình này bằng cách bước vào đoàn tàu và khởi hành. Những chủ đề này sẽ được tái hiện vào trang sách dưới dạng những bước hành trình. Chuyến đi mở ra bằng câu hỏi “Em có thể nghe được âm thanh phát ra từ đâu?” – đó là bài học đầu tiên về cách lắng nghe âm thanh cuộc sống. Để rồi khi năm học kết thúc, thì cũng là lúc cuộc hành trình này khép lại để mở ra những điều mới mẻ tiếp theo vào năm học sau. 
Một trong những điều mà cô và các thành viên trong nhóm biên soạn hướng đến, đó chính là dạy cho học sinh cách cảm âm. Theo Trang Trịnh, chương trình hiện hành dạy nốt nhạc bằng cách cho trẻ em học thuộc nốt, thế nhưng vấn đề là dù đã học nhạc qua 8 năm, một thế hệ người Việt Nam vẫn không thể xướng âm được. “Không phải là các con không nhớ được nốt hay nhớ được cao độ, bởi vì học sinh lớp 1 có thể nhớ được bảng chữ cái cơ mà, học sinh lớp 3 thì có thể nhớ được bảng cửu chương, thế nên không có lý gì học sinh không thể nhớ được 7 nốt đồ rê mi pha son la si. Vấn đề ở đây là các con chưa bao giờ được dạy cảm âm, việc đầu tiên cần làm là phải cho các con nghe, để cho các con được cảm âm.” 
Điều khiến cô phải trăn trở nhiều nhất trong quá trình “đo ni đóng giày” nội dung cho cuốn sách này, đó là việc nhóm biên soạn đang “bị bó lại bởi sự khó khăn ở các vùng, sự khác biệt về môi trường học giữa thành phố và ở nông thôn”. Trong hình dung của cô, đây sẽ là một cuốn sách có thể sử dụng ở tất cả mọi nơi – học sinh ở thành phố thì không thấy chán hay sơ sài, ở nông thôn thì không thấy quá khó. Và bản thân cuốn sách phải mang trong mình bản sắc văn hóa đất nước, dù vẫn kế thừa và học tập những điều mới từ chương trình của các nước khác.  


Vợ chồng nghệ sĩ Trang Trịnh – Park Sung Min và các em trong Dàn Hợp xướng và Giao hưởng Kỳ Diệu. Nguồn: Miraclevietnam.org

Nhắc đến phòng học nhạc, chúng ta thường tưởng tượng ra một căn phòng hiện đại với đầy đủ những loại nhạc cụ phổ biến. Căn phòng ấy không phải là một điều quá vô lý đối với những ngôi trường trong nội thành, nhưng nó sẽ là một ước mơ xa xôi của các ngôi trường hãy còn là nhà tranh vách đất. Vì vậy, những nhà biên soạn sách đã hướng đến các loại nhạc cụ dễ tìm, dễ làm. Đầu lớp một thì học sinh sẽ được học thanh phách và trống nhỏ. Thanh phách là một nhạc cụ có thể được tạo nên bằng nhiều vật liệu khác nhau, “kể cả không mua được thanh phách thì có thể dùng hai thanh củi hoặc hai cây đũa”. Đối với trống nhỏ, đây cũng là một nhạc cụ phổ biến mà có thể thay thế nó bằng nhiều vật dụng khác nhau. Chọn trống là một trong hai nhạc cụ đầu tiên mà các em học sinh được tiếp xúc là bởi gần như dân tộc nào trên đất nước Việt Nam cũng đều có trống, “không có dân tộc nào là không có trống cả. Đó là một nhạc cụ nằm sâu trong văn hóa. Sang đến học kì hai, học sinh sẽ làm quen với hai nhạc cụ phương Tây, đó là trống lục lạc và kẻng tam giác. Trang Trịnh cùng các tác giả biên soạn sách đã làm những trang hướng dẫn cách làm “trong trường hợp không thể tìm mua được hai nhạc cụ này, về cơ bản thì làm những dụng cụ này khá dễ.” Làm những điều này, Trang Trịnh mong muốn rằng dù là học sinh ở vùng nào trên đất nước, các em cũng đều có thể tiếp xúc với những loại nhạc cụ phổ biến của Việt Nam lẫn quốc tế. Để đến cuối cùng, học sinh có thể chơi hòa tấu được, đó chính là điều mà cô mong muốn. 
Nhìn lại những gì mà mình đã làm được, điều khiến cô tự hào nhất trong những năm qua đó là bản thân đã dám làm những điều mà mọi người không nghĩ là một nghệ sĩ dương cầm sẽ làm. “Không phải mình giỏi, mà mình tự hào rằng mình dám. Thật ra có những định kiến nhất định dành cho những người nghệ sĩ, và mình nghĩ đó cũng là một trong những lý do khiến cho họ cảm thấy khó khăn khi bước sang lĩnh vực khác.” Dường như cũng chính vì thế mà cho đến hiện tại, điều cô tiếc nuối nhất đó là vẫn chưa tìm được những người bạn có thể đồng hành trên hành trình này, “mình rất muốn tìm và kết nối được với những nhạc sĩ, nghệ sĩ khác – những người có thể đi cùng với mình. Cho đến hiện tại, mình vẫn khá là cô đơn.”
Câu chuyện – cầu nối đưa trẻ đến khoảng trời tưởng tượng
Không vì đơn độc mà nghệ sĩ dương cầm Trang Trịnh ngừng theo đuổi sứ mệnh “xây dựng một xã hội với những tâm hồn sung túc” của mình. Để tiến gần hơn với sứ mệnh đấy, cô đã chọn cách lan tỏa một phương pháp giáo dục mới đến những người nghệ sĩ khác: phương pháp giáo dục giám tuyển. 
Từ “giám tuyển” là một từ rất mới trong âm nhạc, dù nó đã cũ trong một số những loại hình nghệ thuật khác. Bản thân tất cả những buổi hòa nhạc trong Baby&Children Concert (dự án hòa nhạc cho trẻ em của tổ chức Wonder – tổ chức xã hội do Trang Trịnh sáng lập và điều hành) đều có giám tuyển âm nhạc. Khi nghệ sĩ gửi về các bài nhạc thì những thành viên phụ trách giám tuyển sẽ ngồi với nhau để suy nghĩ xem bài nhạc nào sẽ đặt cạnh bài nào, đặt như vậy nhằm truyền tải thông điệp gì, và thông điệp đó sẽ tạo nên một câu chuyện như thế nào để trẻ có thể tưởng tượng dễ dàng hơn. Chọn câu chuyện như là cầu nối để đưa trẻ tiến vào khoảng trời tưởng tượng của riêng mình, là vì theo Trang Trịnh câu chuyện rất quan trọng với trẻ. “Từ khi còn nhỏ, cho đến khi trưởng thành, hầu như tất cả hoạt động học tập của trẻ đều xảy ra thông qua câu chuyện. Trẻ chỉ học được khi cảm thấy an toàn và hạnh phúc. Và một khi bố mẹ và thầy cô mang đến cho trẻ cảm giác an toàn, hạnh phúc, thì câu chuyện sẽ có cơ hội để được cất lên, từ đó thâu tóm trí tưởng tượng của trẻ, đến lúc đó thì trẻ sẽ học rất tốt” – Cô lý giải.
Cách đây một tháng, Wonder tổ chức một chương trình hòa nhạc gia đình mang tên “Giáng sinh đầu tiên ở xứ sở Tí Hon”. Đã có hơn 200 gia đình đến tham gia chương trình này – một con số đáng mơ ước. Thay vì chỉ đơn thuần chơi những bản nhạc jazz nổi tiếng, chương trình đã bắt đầu bằng câu chuyện về lần đầu tiên được nhìn thấy Giáng sinh của những người tí hon, hình thức này vừa gần gũi với trẻ, vừa tạo ra được những tương tác để dạy cho trẻ biết về âm nhạc. “Có hai bố con đã nắm lấy tay nhau và múa theo điệu nhạc. Mình đã vô cùng xúc động khi nhìn thấy hình ảnh đấy, bởi vì trong cuộc sống bận rộn này, có bao nhiêu giây phút mà một người bố và cậu con trai của mình có thể nắm lấy tay nhau đung đưa theo điệu nhạc như thế” – Trang Trịnh nhớ lại. Để có được giây phút ấy, những thành viên trong tổ chức Wonder đã giám tuyển từng khoảnh khắc trải nghiệm trong chương trình. Người dẫn chuyện đã yêu cầu: “Bố mẹ hãy nắm lấy tay con đi nhé!” hoặc “Bây giờ mình sẽ cọ má vào nhau nhé!”, và cứ bốn lần cọ má thì ban tổ chức sẽ tạo ra một tiếng chuông Giáng sinh. Bố mẹ đã học được cách tương tác đó, để khi về nhà, mỗi lần nhạc vang lên, bố mẹ có thể tương tác với con bằng những hành động kết nối cảm xúc như vậy. Đó là cách mà chương trình đã giám tuyển để tạo ra một công cụ, hòng giúp bố mẹ có thể kết nối với con mình.
Qua chương trình này thì Trang Trịnh cũng đã xây dựng được một mạng lưới những nghệ sĩ có cùng quan tâm, đồng thời xuất bản một cuốn truyện nhạc mang tên “Hoàng tử bé”, trong đó thì Wonder đã mua bản quyền nhạc cổ điển Pháp, và đích thân Trang Trịnh đã giám tuyển từng bài nhạc. Cốt truyện “Hoàng tử bé” đã được viết lại đơn giản hơn, “để cứ mỗi khi nghe truyện, các con sẽ được nghe một khúc nhạc Pháp vang lên. Khi đó thì các con vừa tiếp cận được với nhạc cổ điển, vừa có được cái nhìn văn hóa, màu sắc của âm nhạc Pháp.”
Những nỗ lực để lan tỏa phương pháp không phải là một dự định ngắn hạn của cô, mà thật ra kể từ khi về nước cách đây bảy năm, Trang Trịnh đã luôn luôn đi theo hướng này. Cô tin rằng một buổi biểu diễn hòa nhạc cần phải được giám tuyển, nó cũng hệt như trải nghiệm khi một người đi vào phòng trưng bày, “một buổi biểu diễn trong đó không thể là một cái triển lãm chết được, nó không phải là một thứ mà người ta cứ đi vào xong rồi di chuyển bất cứ khoảng nào người ta thích. Có người giám tuyển, đồng nghĩa với việc chương trình đã có sẵn những thông điệp và được định hướng rõ sẽ trông như thế nào. Mình luôn luôn tập trung vào những buổi diễn có thông điệp và mục đích rõ ràng, nó không phải chỉ là một nồi lẩu những bản nhạc đặt cạnh nhau.” 
Bản thân Trang Trịnh cũng thừa nhận rằng giám tuyển âm nhạc là một cái gì đó rất mới ở Việt Nam, dù rằng từ khi về nước, cô đã luôn luôn cố gắng thực hiện nó. Nhưng từ trước đến nay, cô chỉ làm cho những buổi biểu diễn của mình, và giờ đây cô đã bắt đầu lan tỏa nó đến những người nghệ sĩ và người tổ chức khác để họ tập trung hơn vào công việc giám tuyển này. “Trước đây thì chưa ai gọi tên nó cả, nhưng mình nghĩ đã đến lúc phải gọi tên nó rồi, đó là giám tuyển (curating).” 
Kể cả trong quá trình soạn thảo sách giáo khoa và quá trình làm giáo dục âm nhạc của mình, Trang Trịnh cũng cố gắng dùng phương pháp giám tuyển mọi lúc. Bởi cô tin rằng người học phải tự chủ, “giống như một người đi vào xem triển lãm, có ai cầm tay họ để chỉ cho họ tất cả mọi thứ đâu, mà họ tự đi, mình chỉ đặt tất cả những tranh đấy, những lời đề tựa hay những đoạn âm thanh ở đúng lúc đúng chỗ, còn họ đi đâu là tùy họ, đứng ở đâu lâu hơn là tùy họ” – Trang Trịnh chia sẻ. Nhưng môi trường đấy không hề vô nghĩa, mà đó là một môi trường có thông điệp, được sắp đặt để sao cho việc học được diễn ra và đạt được mục đích tốt nhất. Cô gọi đó là phương pháp giáo dục giám tuyển, và đó cũng là phương pháp mà cô mong muốn có thể lan tỏa để những giáo viên, những người làm giáo dục, và nhất là bố mẹ để có thể cùng hình thành nên sự tự chủ trong việc cảm nhận cái đẹp của con trẻ.
Mở ra những con đường mới
Trên hành trình lan tỏa ấy, dường như Trang Trịnh vẫn luôn giữ được sự lạc quan của mình. “Trước kia, mọi người thường nghĩ âm nhạc là một bộ môn năng khiếu, nghĩa là quy nó về một thứ mà nếu không có thì không nên học. Giờ đây, rất nhiều bố mẹ cho con học âm nhạc để có một tâm hồn phong phú hơn. Đó là một bước tiến đáng mừng” – Trang Trịnh chia sẻ. 
Dù là một nghệ sĩ nhạc cổ điển, nhưng cô không bao giờ nói với mọi người rằng nhạc cổ điển là tuyệt vời nhất, là thể loại nhạc cần phải học nhất. Với cô, điều cần làm là phải gửi gắm thông điệp rằng âm nhạc có thể kết nối những thành viên trong gia đình như thế nào, “mình phải nói cho cha mẹ thấy rằng tại sao âm nhạc lại cần thiết, và loại nhạc nào thì phù hợp nhất. Bởi nhạc nào cũng tốt cả, nhạc jazz, nhạc pop cũng rất đẹp”. Quan trọng nhất là bố mẹ phải nhận ra vì sao âm nhạc lại cần thiết, làm sao để họ thấy rằng cần kết nối cảm xúc với con của mình, và âm nhạc, nghệ thuật có thể là con đường dẫn đến điều tốt đẹp đó.  □
Điều mà Trang Trịnh hài lòng nhất trong năm vừa rồi đó là cô đã dám thử những điều mới lạ, những điều hầu như không ai nghĩ rằng cô sẽ làm được. Và trong năm tới, cô vẫn tiếp tục ấp ủ rất nhiều những dự định thú vị. “Năm tới, mình sẽ quay lại với sân khấu nhiều hơn. Trong đó, có những chương trình mà mình sẽ có cơ hội vừa biểu diễn và vừa chia sẻ với khán giả”. Trang Trịnh cũng chia sẻ rằng chị rất muốn được gọi mình là “teaching artist” – tức là một người vừa biểu diễn, vừa làm giáo dục. Sau cùng, mong muốn của cô đó là có thể kết hợp biểu diễn với chia sẻ về vẻ đẹp của âm nhạc, cũng như truyền cảm hứng cho tất cả mọi người. “Mình rất muốn làm hết trách nhiệm của một người nghệ sĩ trong thập kỷ mới, là một người tìm được con đường mà bản thân có thể đi” – Trang Trịnh cười. “Mình không nhìn thấy bản thân nếu chỉ đứng ở một nơi.”

Thứ Năm, 30 tháng 1, 2020

28 năm giữ gìn tiếng Việt tại Havard

Chuyên gia ngôn ngữ Nga - Việt Ngô Như Bình vốn là sinh viên Khoa tiếng Nga của Trường ĐH Sư phạm Ngoại ngữ Hà Nội. Tốt nghiệp đại học với kết quả xuất sắc, Ngô Như Bình đã được giữ lại trường làm giảng viên tại Khoa tiếng Nga.
Đến cuối năm 1978, ông rời Hà Nội sang Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô làm nghiên cứu sinh. Trong quá trình đó, Ngô Như Bình đã tham gia giảng dạy ngôn ngữ học và tiếng Việt tại Đại học Tổng hợp Quốc gia Moskva mang tên M. V. Lomonosov.
Vào cuối những năm 80, khi xã hội Liên Xô mở cửa, ĐH Lomonosov bắt đầu mời giáo sư của các trường đại học Mỹ sang giảng dạy. Ấn tượng với một người Việt “nói tiếng Nga như người Nga”, rất quan tâm đến quan hệ Xô-Mỹ, Việt-Mỹ và ngôn ngữ học đại cương, một vị giáo sư người Mỹ đã giới thiệu cho Ngô Như Bình biết tới Học viện Đông Nam Á học mùa hè (Southeast Asian Studies Summer Institute - SEASSI) - nơi dạy ngôn ngữ, lịch sử, văn hoá của các nước Đông Nam Á.
“Vị giáo sư này nói SEASSI năm nào cũng tuyển người dạy các khoá học trong vòng 10 tuần. Ông hỏi tại sao tôi không thử nộp đơn sang đó? 
Nhưng khi ấy tôi nghĩ, ở Mỹ có đến cả triệu người Việt, trong đó có những người học vị rất cao. Cơ hội cho tôi gần như không có. Dù vậy, vị giáo sư này vẫn khuyến khích tôi nộp đơn và ông nói sẽ là một trong những người viết thư giới thiệu tôi. Vậy là tôi đã thử”, GS Bình kể lại.
Mấy tháng sau, GS Ngô Như Bình bất ngờ nhận được thư của SEASSI mời ông sang ĐH Washington ở Seattle giảng dạy. Đây cũng là bước ngoặt lớn đối với chàng giảng viên trẻ người Việt.
Khi sắp kết thúc khoá học, GS Bình hay tin ĐH Harvard đang tìm người giảng dạy tiếng Việt. Lúc này, không còn sự tự ti như khi còn ở Moskva nữa, ông quyết định nộp đơn đến ĐH Harvard.
Như một cơ duyên, đơn của GS Bình được chấp nhận. Sau 12 năm làm việc tại Liên Xô, năm 1992, GS Ngô Như Bình quyết định chuyển từ Nga sang làm việc cho ĐH Harvard.
Ở ngôi trường đại học hàng đầu nước Mỹ này, GS Bình giảng dạy tiếng Việt tại Bộ môn Ngôn ngữ và văn minh Đông Á.
giáo sư,tiếng Việt,Harvard
Trước khi GS Ngô Như Bình đến Mỹ, tiếng Việt đã được giảng dạy tại ĐH Harvard trong hơn 20 năm. Tuy nhiên khi đó, chỉ giai đoạn có nhu cầu, một giáo sư người Mỹ mới đứng lên chủ trì và thuê nghiên cứu sinh người Việt hoặc Việt kiều đến dạy. Vì vậy, sự xuất hiện của một chuyên gia ngôn ngữ và văn hoá Việt tại ĐH Harvard đã tạo ra một bước thay đổi lớn.
Sau gần 2 năm thử thách, GS Ngô Như Bình đã được giao trọng trách điều hành chương trình tiếng Việt một cách bài bản. Khi ấy, ĐH Harvard mới chính thức thành lập chương trình tiếng Việt tại bộ môn Ngôn ngữ và Văn minh Đông Á.
Lần đầu tiên, tiếng Việt có tên trên tấm biển bộ môn, đứng ngang hàng với các tiếng Trung, Nhật, Hàn tại trường đại học hàng đầu nước Mỹ.
giáo sư,tiếng Việt,Harvard
So với tiếng Trung hay tiếng Nhật, mặc dù sinh viên đăng ký học tiếng Việt ít hơn, song số lượng tương đối ổn định ở mức 20-30 người.
Khoảng thời gian 1994-1995 là giai đoạn đông sinh viên đăng ký học tiếng Việt nhất bởi đó là thời điểm Mỹ dành cho Việt Nam một sự quan tâm nhất định.
“Nhiều sinh viên chỉ đăng ký học một năm nhưng họ nói nhờ học môn này, họ đã có thể sử dụng tiếng Việt ở trình độ cơ bản. Rời Harvard, họ mang theo tình yêu đối với tiếng Việt, đối với đất nước Việt Nam. Có những người lại học với tôi 2-3 kỳ, thậm chí lâu hơn”.
GS Bình kể lại, nhiều sinh viên Mỹ biết đến Việt Nam qua các cuộc chiến tranh của thế kỷ trước. Sau khi học tiếng Việt và tự tìm hiểu, họ nghĩ rằng, cuộc chiến đó xảy ra là điều không may cho cả Mỹ và Việt Nam.
giáo sư,tiếng Việt,Harvard
Cũng có một số sinh viên người Mỹ gốc Việt lựa chọn môn của GS Bình để quay về cội nguồn. Lúc đầu, nhiều sinh viên e ngại vì nghe nói “Tiếng Việt rất khó”. Nhưng sau vài tuần, họ nhận ra tiếng Việt cũng không khó hơn nhiều thứ tiếng khác. 
“Có những sinh viên Việt Nam lớn lên tại Mỹ, chỉ học đến năm thứ 3, nhiều bạn đã có những bài thuyết trình sâu sắc về văn hoá và lịch sử Việt Nam”.
GS Ngô Như Bình nhớ mãi về câu chuyện của một sinh viên Việt kiều lớn lên tại Mỹ. Anh này học đến gần hết năm thứ nhất bèn quyết định viết thư cho bà nội ở Việt Nam.
Trước đây, những bức thư anh viết gửi về Việt Nam chỉ bằng tiếng Anh, bà nội phải nhờ người khác dịch ra tiếng Việt giúp.
“Lần đầu tiên nhận được bức thư của cháu trai viết bằng tiếng Việt, người bà đã khóc vì xúc động. Dẫu cho bức thư ấy vẫn có những lỗi sai về ngữ pháp hay cách dùng từ nhưng đó cũng là bức thư được viết bằng cả trái tim của một người con xa xứ”.
Lại có những sinh viên học tiếng Việt một cách tình cờ. Chẳng hạn như một sinh viên người Mỹ năm thứ nhất đến dự thính môn tiếng Việt trong những ngày đầu tiên nhập học. 
GS Bình kể lại, cuối giờ, chàng sinh viên này đến gặp ông và nói bằng tiếng Nga: “Thưa thầy, ông em là bác sĩ từng làm việc tại Việt Nam trong thời chiến; bố em cũng là người quyết liệt phản đối chiến tranh. Em nghe nói thầy yêu nước Nga và em cũng thế. Em đã học tiếng Nga 4 năm từ thời trung học. Em quyết định sẽ học tiếng Việt với thầy”.
Nhờ cơ duyên cùng mang tình yêu tha thiết với nước Nga, cậu sinh viên này đã biết đến người thầy Việt và hiện đã trở thành người phiên dịch gắn bó với Việt Nam. Cậu cũng từng được Bộ Ngoại giao Mỹ cử đi phiên dịch cho các cuộc hội đàm cấp cao giữa hai chính phủ.
Sau 28 năm công tác tại ĐH Harvard, GS Ngô Như Bình đã trở thành người bắc cầu đưa ngôn ngữ và văn hoá Việt đến gần hơn với sinh viên quốc tế. Mỗi khi bắt đầu buổi học đầu tiên, ông đều nhắn nhủ sinh viên: "Các bạn học tiếng Việt không phải chỉ học một vài từ hay cấu trúc ngữ pháp để nói dăm ba câu chuyện. Các bạn học tiếng Việt là để tìm hiểu về văn hóa, lịch sử Việt Nam. Cho nên, nhiệm vụ của tôi là giúp các bạn có được thứ phương tiện ngôn ngữ ấy".
giáo sư,tiếng Việt,Harvard
Tiếng Việt luôn là điều khiến GS Ngô Như Bình cảm thấy trăn trở. Làm thế nào để giảng dạy tiếng Việt có hiệu quả? Làm thế nào để cho mọi người thấy cái hay và cái đẹp của tiếng Việt?
Và, tiếng Việt với ông còn là nỗi đau, bởi trong thời gian gần đây, tiếng Việt đang mất dần sự trong sáng.
“Tiếng Việt trong thời kì hội nhập đang thay đổi rất nhanh chóng và vay mượn số lượng lớn từ ngữ của nước ngoài. Có những sự vay mượn tích cực, trong tương lai có thể trở thành chuẩn mực. Nhưng cũng có những tình huống và ngữ cảnh, tiếng Việt hoàn toàn đủ phương tiện từ ngữ để diễn đạt, thế nhưng người Việt vẫn sử dụng tràn lan tiếng nước ngoài", ông nói.
GS Bình lấy ví dụ:"Vinamilk đứng thứ 2 top 100 nơi làm việc tốt nhất Việt Nam. Từ “top” hiện được dùng tràn lan trong tiếng Việt, vừa lạc lõng với hệ thống ngữ âm tiếng Việt, vừa sai với qui tắc cú pháp tiếng Việt. Ở câu này, cần phải viết thành “Vinamilk đứng thứ 2 trong số 100 nơi làm việc tốt nhất Việt Nam”.
giáo sư,tiếng Việt,Harvard
Bên cạnh đó, theo ông, người Việt ngày càng mắc nhiều lỗi về cấu trúc ngữ pháp và cách dùng từ. "Tôi muốn nói đến mảng tiếng Việt chuẩn, đặc biệt là báo chí.
Có nhiều lỗi về dùng từ như “Tân Hoa hậu Biển Việt Nam sinh năm 1995, sở hữu chiều cao gần 1,7m”“Sở hữu”vốn là từ dùng để chỉ sự sở hữu đối với tài sản có giá trị lớn, không dùng để chỉ những gì mà một người nào đó vốn có. Trong câu này, cần sửa thành “Tân Hoa hậu Biển Việt Nam sinh năm 1995, cao gần 1,7m”.
Hay có những lỗi khác như dùng lẫn lộn phương ngữ trong cùng văn bản như: “Canada là quốc gia có số lượng các vụ tấn công bạo lực khá thấp và thấp hơn rất nhiều so với nước láng giềng Mỹ”; “Một con lợn mẹ đẻ được 11 con heo con”;…”.
Từ những dẫn chứng trên, GS Ngô Như Bình cho rằng, đã đến lúc vấn đề giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt cần phải được đặt ra một cách rất nghiêm túc.
Thúy Nga
Ảnh: Tùng Tin

Để tự chọn sách giáo khoa thì dễ loạn lắm!


(GDVN) - Theo thầy Dong, hiện Bộ Giáo dục và Đào tạo đã không soạn được bộ sách thì Bộ nên chọn lấy một bộ sách nào đó mà cho là khá nhất để hướng dẫn thầy cô chọn lựa.

TIN LIÊN QUAN

Một trong những lo lắng hiện nay đối với giáo viên và những nhà quản lý giáo dục tại các địa phương là chọn lựa sách giáo khoa cho chương trình giáo dục phổ thông mới. 
Nhiều ý kiến của thầy cô tỏ ra nóng ruột vì đến lúc này vẫn chưa có hướng dẫn từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
Trong khi đó các bên có sách giáo khoa liên tục đưa ra thông tin tích cực cho đơn vị mình nhưng tiêu cực cho đối thủ.
Việc làm này, chả khác nào tung hỏa mù, khiến thầy cô giáo càng khó nhìn nhận một cách sáng suốt để chọn lựa bộ sách giáo khoa phù hợp nhất với địa phương, học sinh của mình. 
Giáo sư Phạm Tất Dong – Phó chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam (ảnh nguồn Vietnamnet).
Trước tình trạng này, phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã có cuộc trao đổi với thầy Phạm Tất Dong, Phó Chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam.
Theo thầy Dong, việc các đối thủ tăng cường công kích, tung thông tin tiêu cực về đối thủ được cho là hành vi cạnh tranh không lành mạnh cần phải chấn chỉnh kịp thời.
Vị chuyên gia này cho rằng, các bộ sách đã được thẩm định về mặt pháp lý thì đều đáp ứng yêu cầu. Nhưng chọn là do thầy cô giáo giảng dạy, phụ huynh học sinh chọn nên sợ sách mình không được chọn mà chọn bộ sách khác vì thế tìm cách dè bỉu đối thủ.

Ý kiến của Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã không còn khách quan?
“Chính vì thế nên rất dở” – thầy Dong nhấn mạnh và cho rằng, hiện nay Bộ Giáo dục và Đào tạo không soạn được bộ sách nào thì Bộ nên chọn lấy một bộ nào đó mà cho là khá nhất trong những bộ này và coi như bộ chính thống để định hướng các nhà trường lựa chọn. Còn nhà trường nào muốn tham khảo bộ khác thì đó là tùy vào các trường.
Nếu làm như vậy, theo thầy Dong sẽ êm chuyện. Vì mỗi khi đã có bộ chính được xác định là chất lượng nhất thì các thầy cô và phụ huynh dễ lựa chọn và bớt đi tranh cãi.
“Sở dĩ tôi nói như vậy vì khi làm sách sẽ có bộ tốt hơn, bộ kém hơn. Không thể có chuyện chất lượng tương đồng” – thầy Dong cho biết.
Cũng theo thầy Dong đáng lẽ, Bộ Giáo dục và Đào tạo phải có một bộ sách giáo khoa riêng, làm theo Nghị Quyết của Quốc hội và phải chịu trách nhiệm về chất lượng của bộ sách đó.
Còn bây giờ không có thì Bộ Giáo dục và Đào tạo phải mời các chuyên gia để lựa chọn, khẳng định bộ sách nào hay nhất, sát nhất và xác định đó là bộ chính, bộ cơ bản nhất.
Còn các bộ sách khác, trong quá trình dạy các tỉnh chọn lựa thêm để tăng thêm tri thức.
Thầy Dong còn cho biết, để nhìn nhận bộ sách nào hay nhất trong các sách thì đã có hội đồng khoa học đã thẩm định được tất cả các bộ sách thì họ sẽ biết bộ nào hay.
Cuối cùng ông Dong nhấn mạnh: “Phải làm thế nào cho đơn giản chứ nếu cứ lung tung chọn lựa thì dễ loạn”.
Như Hải chọn sách giáo khoa thì dễ loạn lắm!

  Như Hải
(GDVN) - Theo thầy Dong, hiện Bộ Giáo dục và Đào tạo đã không soạn được bộ sách thì Bộ nên chọn lấy một bộ sách nào đó mà cho là khá nhất để hướng dẫn thầy cô chọn lựa.
Một trong những lo lắng hiện nay đối với giáo viên và những nhà quản lý giáo dục tại các địa phương là chọn lựa sách giáo khoa cho chương trình giáo dục phổ thông mới. 
Nhiều ý kiến của thầy cô tỏ ra nóng ruột vì đến lúc này vẫn chưa có hướng dẫn từ Bộ Giáo dục và Đào tạo.
Trong khi đó các bên có sách giáo khoa liên tục đưa ra thông tin tích cực cho đơn vị mình nhưng tiêu cực cho đối thủ.
Việc làm này, chả khác nào tung hỏa mù, khiến thầy cô giáo càng khó nhìn nhận một cách sáng suốt để chọn lựa bộ sách giáo khoa phù hợp nhất với địa phương, học sinh của mình. 
Giáo sư Phạm Tất Dong – Phó chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam (ảnh nguồn Vietnamnet).
Trước tình trạng này, phóng viên Báo điện tử Giáo dục Việt Nam đã có cuộc trao đổi với thầy Phạm Tất Dong, Phó Chủ tịch Hội khuyến học Việt Nam.
Theo thầy Dong, việc các đối thủ tăng cường công kích, tung thông tin tiêu cực về đối thủ được cho là hành vi cạnh tranh không lành mạnh cần phải chấn chỉnh kịp thời.
Vị chuyên gia này cho rằng, các bộ sách đã được thẩm định về mặt pháp lý thì đều đáp ứng yêu cầu. Nhưng chọn là do thầy cô giáo giảng dạy, phụ huynh học sinh chọn nên sợ sách mình không được chọn mà chọn bộ sách khác vì thế tìm cách dè bỉu đối thủ.

Ý kiến của Giáo sư Nguyễn Minh Thuyết đã không còn khách quan?
“Chính vì thế nên rất dở” – thầy Dong nhấn mạnh và cho rằng, hiện nay Bộ Giáo dục và Đào tạo không soạn được bộ sách nào thì Bộ nên chọn lấy một bộ nào đó mà cho là khá nhất trong những bộ này và coi như bộ chính thống để định hướng các nhà trường lựa chọn. Còn nhà trường nào muốn tham khảo bộ khác thì đó là tùy vào các trường.
Nếu làm như vậy, theo thầy Dong sẽ êm chuyện. Vì mỗi khi đã có bộ chính được xác định là chất lượng nhất thì các thầy cô và phụ huynh dễ lựa chọn và bớt đi tranh cãi.
“Sở dĩ tôi nói như vậy vì khi làm sách sẽ có bộ tốt hơn, bộ kém hơn. Không thể có chuyện chất lượng tương đồng” – thầy Dong cho biết.
Cũng theo thầy Dong đáng lẽ, Bộ Giáo dục và Đào tạo phải có một bộ sách giáo khoa riêng, làm theo Nghị Quyết của Quốc hội và phải chịu trách nhiệm về chất lượng của bộ sách đó.
Còn bây giờ không có thì Bộ Giáo dục và Đào tạo phải mời các chuyên gia để lựa chọn, khẳng định bộ sách nào hay nhất, sát nhất và xác định đó là bộ chính, bộ cơ bản nhất.
Còn các bộ sách khác, trong quá trình dạy các tỉnh chọn lựa thêm để tăng thêm tri thức.
Thầy Dong còn cho biết, để nhìn nhận bộ sách nào hay nhất trong các sách thì đã có hội đồng khoa học đã thẩm định được tất cả các bộ sách thì họ sẽ biết bộ nào hay.
Cuối cùng ông Dong nhấn mạnh: “Phải làm thế nào cho đơn giản chứ nếu cứ lung tung chọn lựa thì dễ loạn”.
Như Hải

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Blogger Templates