SƯU TẬP NHỮNG KIẾN THỨC CẦN THIẾT CHO GIÁO VIÊN ÂM NHẠC VIỆT NAM THỜI 4.0

Twitter Delicious Facebook Digg Stumbleupon Favorites More

Thứ Ba, 4 tháng 10, 2022

Chàng trai Tày dạy nhạc jazz



09/12/2018 | 07:17


TP - Tôi biết Đào Minh Pha (nghệ danh Pha bass) từ khi Pha còn là sinh viên ở Trường Nghệ thuật quân đội, đó là một chàng trai vui tính, mê âm nhạc hơn mọi thứ trên đời và có thể nói là “bất chấp mọi thứ trên đời”, ngoại trừ âm nhạc! Vài lần nghe Pha biểu diễn ở các tụ điểm Hà Nội, lối chơi rất bốc lửa! Dường như chỉ âm nhạc ngẫu hứng mới có thể nói lên được nỗi lòng chàng trai người Tày đầy ý chí.

Jazz Step: Ý tưởng đem âm nhạc hiện đại đến cho trẻ vùng xa

Mới đây, trong lần gặp gỡ nghệ sĩ kèn Quyền Thiện Đắc, tôi nghe Đắc tâm sự: “Jazz Step là một dự án đưa nhạc jazz đến khắp đất nước Việt Nam bắt nguồn từ ý tưởng của Pha. Em thấy ý tưởng này rất hay nên cố gắng thu xếp công việc giảng dạy biểu diễn để hai đứa cùng thực hiện. Dự án thu hút sự quan tâm của rất nhiều người, thậm chí mới đây một nghệ sĩ Hàn Quốc đã bay sang cùng tham gia với chúng em”.

Những bước chân nhạc Jazz (Jazz Step) của anh em Thiện Đắc, Minh Pha là đem đàn rong ruổi đến những vùng hang sâu cùng cốc, những bến phà chợ búa, nơi nào chưa từng được nghe nhạc jazz thì họ sẽ diễn miễn phí cho mọi người. Hà Giang, Tuyên Quang, Phú Thọ, Nghệ An… nơi đâu cũng in dấu giầy của hai nghệ sĩ nhạc jazz chuyên nghiệp. Lẽ ra họ có thể đứng trên các sân khấu lớn biểu diễn, nhưng lúc này đây họ diễn trước cổng chợ, qua những chuyến phà.

“Khán giả của chúng em nghèo lắm, nghèo nhưng mà vui – Pha kể - Vào Nghệ An, trường các cháu nghèo đến mức khó tin. Lãnh đạo huyện nửa đùa nửa thật bảo, có lẽ một trăm năm nữa cũng không có nghệ sĩ nhạc jazz vào tận trường leo tận bản biểu diễn như thế này đâu”.  Cảm giác của các nghệ sĩ thật khó tả.

Họ từng biểu diễn rất nhiều chương trình ở Nhà hát lớn Hà Nội, trên ti vi, với các nghệ sĩ quốc tế, nhưng cái cảm giác diễn ở trường vùng cao, tất cả im phăng phắc nghe rõ cả tiếng chim hót vọng ra từ trong rừng thẳm sâu, lần đầu tiên các em nghe tiếng kèn Saxo, tiếng đàn Contrabass. Riêng với Minh Pha, đó cũng là cảm giác được trở về với cội nguồn người Tày của anh, về với dòng suối âm nhạc thiêng liêng những tiếng đàn then đàn tính vậy.

“Người ta nghĩ nhạc jazz khó hiểu, nhưng các em nhỏ nghe rất vô tư không hề thấy khó, chỉ thấy vui thôi. Thấy các em nhìn các anh chơi nhạc, mắt say sưa. Biết đâu các em lớn lên sẽ tiếp tục chơi nhạc jazz?” – Nghệ sĩ Đào Minh Pha tâm sự.


Nghệ sĩ Minh Pha biểu diễn cùng nghệ sĩ đàn tính

Nối nghiệp cha

Đào Minh Pha tâm sự: “Ông già em dạy nhạc trên Thái Nguyên. Ông bắt em đi học nhạc đấy chứ. Ngồi nghĩ thương ông, cám ơn ông. Ông học lý luận sáng tác chỉ huy ở Nhạc viện Hà Nội. Em sang Thụy Điển, bảo: Tôi là người dân tộc thiểu số duy nhất ở Việt Nam chơi nhạc jazz chuyên nghiệp, mọi người đều ngạc nhiên”.

Bố của Pha là người Tày còn mẹ anh là người Nùng. Quê anh ở huyện Định Hóa, Thái Nguyên, ngày xưa về thấy còn nhà sàn đẹp, giờ về thấy nhiều nhà xây, như lạc vào phố thị nhận không ra quê. Nhớ quê hương chỉ tìm đến lời ca tiếng nhạc xưa. Người nhạc sĩ trẻ nói: “Em viết một bài Then chuyển sang nhạc Jazz, rất nhiều người thích”.

Tôi biết Pha khá lâu, nhưng tôi không nghĩ anh là người Tày vì Pha có cuộc sống hoàn toàn hòa đồng, đầy tự tin, luôn chủ động trong cuộc sống ở thủ đô. Đào Minh Pha đã học nhạc cụ bass và cả sáng tác ở Trường Đại học Nghệ thuật quân đội, là một nghệ sĩ bass hàng đầu của Hà Nội. Sau đó, Pha lại tiếp tục theo học nhạc cụ bass tại Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam. Không chỉ biểu diễn, nghệ sĩ người Tày tài hoa còn là giảng viên gần chục năm tại Học viện Âm nhạc quốc gia Việt Nam và hiện đang giảng dạy tại Nhạc viện TP HCM. Đào Minh Pha cũng từng tu nghiệp tại Thụy Điển.

Trả lời câu hỏi: “Là nghệ sĩ vì sao phải học nhiều đến vậy?”. Vẫn nụ cười trên môi, người thầy đang dạy mỗi tuần 42 tiết ở Nhạc viện TP HCM bảo: “Phải học anh ạ, mới dạy được, mới có cơ hội truyền đạt kiến thức cho sinh viên”.

Như vậy là Pha đi tiếp nghề giảng dạy âm nhạc của cha, người truyền cảm hứng cho anh. Pha đang dạy hầu hết các môn của khoa Jazz, anh nói: “Cách dạy của tôi là động viên các em tự học, tự tìm bài, tự nghiên cứu. Tôi dặn học sinh phải tích cực thực hành, người thầy lớn nhất bây giờ là mạng internet. Lớp tôi dạy đứng chật hết cả phòng, học sinh vui và thoải mái!”.


Tôi ghé thăm Nhạc viện TP HCM, nơi thầy giáo Đào Minh Pha đang dạy. Sinh viên ngồi xếp hàng để được học anh. Tôi gặp cả những nghệ sĩ trẻ tiếng tăm thường biểu diễn cùng nghệ sĩ Trần Mạnh Tuấn. Các bạn đều bảo: “Chúng em phần nhiều xuất thân từ nhạc cổ điển, giờ chuyển sang nghiên cứu biểu diễn nhạc jazz, nhờ thầy Pha hướng dẫn”.

Đào Minh Pha cho biết thêm: “Bộ môn nhạc jazz của Nhạc viện TP HCM này, tôi với nghệ sĩ Trần Mạnh Hùng là hai giảng viên chính, dạy về âm nhạc ngẫu hứng, dạy nhạc lý cơ bản, dạy hòa âm, dạy ghi ta, bass… môn nào thiếu mới mời các thầy Hà Nội vào”. Vừa đùa vừa thật, Đào Minh Pha bảo: “Sài Gòn cái gì cũng có, chỉ thiếu mỗi nhạc jazz”.

Giấc mơ đĩa

Trò chuyện trong quán cà phê gần Nhạc viện TP HCM, một cái quán khá đẹp nhưng chỉ thường mở nhạc sến, Đào Minh Pha bảo: “Sài Gòn trước kia nhạc jazz phát triển nhưng giờ hầu như không còn gì. Nhạc viện TP HCM mấy năm nay mới bắt tay vào đào tạo về bộ môn này. Sài Gòn có môi trường tốt, năng động, người đông, không nên chỉ độc tôn nhạc sến và nhạc pop”.

Tâm sự về Jazz Step, Minh Pha bảo “Nhạc jazz nghe nhiều thì cảm thấy không thấy khó nghe nữa, cái gì mới cũng khó nghe cả. Nhưng đài, ti vi không có chương trình gì, không có kênh nào chuyên về nhạc jazz, lâu lâu mới có một vài bài. Cứ như thế này mãi, bao nhiêu bạn trẻ biết đến nhạc jazz?”. Nghĩ là làm, nói là làm, đó là phong cách đặc trưng của Pha bass. Nghệ sĩ bảo: “Bọn em đem đàn đi các nơi, diễn, nói chuyện, “đánh thẳng vào tai” các em, không cần qua sân khấu, thiết bị âm thanh gì. Diễn xong, các em chạy lên xin chữ ký, hàng nghìn em. Em với Quyền Thiện Đắc bảo nhau: cả ngôi sao nhạc Pop như Mỹ Tâm cũng không nhiều người xin chữ ký thế này”.

Không phải có tiền mới tiếp xúc được với âm nhạc mà người nghèo, nông dân cũng được nghe nhạc. Không chỉ trẻ em khá giả mà trẻ em nghèo cũng có thể học và chơi nhạc jazz. Minh Pha muốn đưa nhạc jazz đi khắp Việt Nam. Dạy nhạc gần chục năm ở Hà Nội và giờ đây chuyển vào TP HCM, công cuộc phổ biến nhạc jazz của Pha vẫn tiếp tục mỗi ngày.

Minh Pha tham gia nhiều đĩa nhạc jazz của Quyền Thiện Đắc. Anh ấp ủ ra đĩa than nhạc jazz chơi chủ yếu bằng contrabass. “Em tin rằng người nghe nhạc jazz sẽ ngày càng nhiều hơn”.

Nói về dự án sắp tới, Đào Minh Pha bật mí: “Sắp tới chúng em muốn có cái xe jeep, làm chỗ diễn phía sau. Xe chạy tới vùng sâu nào, kể cả khi tắc đường tắc cầu, nếu có điều kiện, vẫn diễn nhạc jazz phục vụ các cháu và khán giả trên các cung đường”.

 

“Tôi có một lớp nhạc jazz khiếm thị ở nhà thờ gần cầu Thị Nghè, TP HCM, nơi ấy có bà xơ nuôi trẻ em mù. Mở lớp nhạc jazz, tôi vận động bạn bè anh em góp tiền mua nhạc cụ cho các cháu học. Các cháu rất say mê và giờ đã đánh được nhiều tác phẩm jazz”. Minh Pha cho biết.

Giấc mơ jazz

Nghệ sĩ, nhà giáo Đào Minh Pha nhận định: Nhiều người cứ nghĩ nhạc jazz rất khó nhưng ngược lại, nếu được học cơ bản, yêu thích và tìm hiểu nhạc jazz thì sẽ thấy nhạc jazz không khó hơn các loại nhạc khác. Bằng chứng là trẻ em các nước học nhạc jazz và chơi rất tự nhiên. Khi dự án Jazz Step đi đến với các trường học, luôn nhận được sự hứng thú của các em học sinh.

Đào Minh Pha đang thực hiện dự án “Dreams of Jazz” là dự án dạy nhạc Jazz cho trẻ khiếm thị tại mái ấm Nhật Hồng, TPHCM. Anh cho biết: “Mái ấm tình thương là nơi bắt đầu một giấc mơ cho trẻ khiếm thị, một giấc mơ nhạc Jazz, và chúng tôi đang thực hiện giấc mơ đó, 3 năm nữa và có thể lâu hơn … Bằng tình yêu và lòng đam mê Jazz, chúng tôi sẽ thực hiện được giấc mơ, khi đó sẽ có một band nhạc Jazz của trẻ khiếm thị duy nhất tại Việt Nam, để chia sẻ yêu thương cho tất cả mọi người, với ước mong sẽ làm cho xã hội tràn ngập tình yêu thương”.

Nghệ sĩ gốc Tày mong những anh em, bạn bè hãy đồng hành cùng “Giấc mơ Jazz “. Lớp học còn rất thiếu thốn nhạc cụ, như Drum,Piano và Bass, nhiều bạn bè anh đã và tiếp tục ủng hộ lớp học này cùng các dự án phát triển nhạc jazz cộng đồng khác. Hy vọng với nỗ lực của Minh Pha và các nghệ sĩ khác, âm nhạc hiện đại sẽ đến với nhiều trẻ em thiệt thòi.

Trần Nguyên Anh

Thứ Hai, 3 tháng 10, 2022

Khu Little Saigon ở Mỹ

Trái tim của người Việt ợ Cali




Ăn sáng ở Little Saigon




Khu người Việt


Trung tâm thời trang, mua sắm khu Little Saigon - South coast Plaza


Ăn đồ biển ở Little Saigon



Giới thiệu Little Saigon

Phần 1



Phần 2



Món ăn đường phố ở Little Saigon




 Ẩm thực ở Little Saigon



Chợ đêm ở Little Saigon 



Người Việt đầu tiên đặt chân đến Mỹ

 NGƯỜI VIỆT NAM ĐẦU TIÊN ĐẶT CHÂN ĐẾN MỸ....!

Đó chính là ông Trần Trọng Khiêm, sinh năm 1821 quê làng Xuân Lũng, phủ Lâm Thao, nay là xã Xuân Lũng (Lâm Thao, Phú Thọ). 

Ông Trần Trọng Khiêm vốn sinh ra trong một gia đình thế gia vọng tộc. Vào năm 20 tuổi do điều kiện buôn bán nên ông thường phải vắng nhà. Lợi dụng điều đó tên Cai tổng trong làng luôn tìm mọi cách để quyến rũ vợ ông. Một sớm nọ bà đi chợ, tên Cai tổng đã bất ngờ cho lính bắt cóc đưa về nhà cưỡng bức. Bà kiên quyết chống cự lại nên bị đánh chết và vứt xác mất tích. Khi ông Khiêm về nhà nghe chuyện, quá uất hận ông liền cầm dao giết chết tên Cai tổng để trả thù cho vợ. Sau đó bị truy nã, ông phải trốn xuống Phố Hiến (Hưng Yên) làm việc trong một tàu buôn ngoại quốc.

Lênh đênh trên con tàu định mệnh suốt 12 năm ròng từ 1842 - 1854, Trần Trọng Khiêm đã đi qua rất nhiều vùng đất xa lạ mà chưa người Việt Nam nào từng tới. Do trí tuệ sắc sảo, đến đâu ông cũng học được ngoại ngữ của các nước đó. Đến năm 1849 thì ông đặt chân đến TP New Orleans (Hoa Kỳ). Sau khi đến Hoa Kỳ, Trần Trọng Khiêm cải trang thành một người Hoa và đổi tên là Lê Kim. Ông tham gia vào đoàn đào vàng do một người Canada tên là Mark làm thủ lĩnh.

Để tham gia đoàn người này tất cả các thành viên phải góp công của và tiền bạc. Phần Lê Kim ông đã góp 200 Mỹ kim để mua lương thực và vũ khí. Trong gần 2 năm, Lê Kim đã sống cuộc đời của một cao bồi miền Tây thực thụ. Đoàn của Lê Kim có 60 người nhưng Lê Kim đặc biệt được thủ lĩnh Mark yêu quý và tin tưởng. Do biết rất nhiều ngoại ngữ như tiếng Hà Lan, Trung, Pháp nên ông được ủy nhiệm làm liên lạc viên cho thủ lĩnh Mark và thông ngôn trong đoàn. Ông cũng thường xuyên nói với mọi người rằng ông biết tiếng Việt Nam nhưng tiếng Việt hầu như không cần dùng đến. 

Miền Tây bang California ngày ấy là nơi mà cuộc sống luôn bị rình rập bởi những hiểm nguy do thú dữ, núi lửa, động đất và đấu súng. Để đến được California tìm vàng, đoàn của Lê Kim thường xuyên đối mặt với hiểm họa đói khát và sự tấn công của người da đỏ. Ngoài ra sốt rét và rắn độc cũng đã cướp đi mất quá nửa số thành viên trong đoàn của Lê Kim. 


TRỞ THÀNH NHÀ BÁO

Sau khi tích trữ được chút vàng làm vốn liếng, Lê Kim từ bỏ công việc tìm vàng đầy nguy hiểm và quay trở lại San Francisco. Vào giữa thế kỷ 19 San Francisco vẫn còn là một thị trấn đầy bụi bặm và trộm cướp. Tuy nhiên bằng sự nhanh nhạy thông minh Lê Kim đã nhanh chóng xin được công việc chạy tin tự do cho nhiều tờ báo. Rồi sau đó ông làm biên tập cho tờ nhật báo Daily Evening. Nhiều bài báo của ông đăng trên tờ Daily Evening hiện vẫn còn lưu giữ ở thư viện Đại học California. 

Đề tài mà Lê Kim thường viết là về cuộc sống đầy hiểm họa và cay đắng của những người khai hoang ở bắc California và quanh khu vực San Francisco. Trong đó ông hướng sự thương cảm sâu sắc đến những người da vàng mà thời đó vẫn là nạn nhân của sự phân biệt chủng tộc. Lê Kim cho rằng các mỏ vàng đã khiến cuộc sống ở đây trở nên khắc nghiệt và sa đọa không gì cứu vãn được.

Đặc biệt, trong số báo ra ngày 8/11/1853 có một bài báo đã kể chi tiết về cuộc gặp giữa Lê Kim và vị tướng Hoa Kỳ John A. Sutter. 

Tướng Sutter vốn là người có công khai phá thị trấn San Francisco. Khi Lê Kim mới đến đây, ông đã được tướng Sutter giúp đỡ. Tuy nhiên khi bị lật đổ, tướng Sutter trở nên bị tâm thần và sống lang thang ở khắp các bến tàu để xin ăn, không ai đoái hoài đến. Sau này trong một dịp tình cờ gặp lại, Lê Kim đã xúc động cho vị tướng bất hạnh 200 Mỹ kim. Đồng thời ông chê trách thái độ hững hờ, ghẻ lạnh của người dân San Francisco và nước Mỹ đối với tướng Sutter, điều mà theo ông là đi ngược với đạo lý “uống nước nhớ nguồn” của dân tộc ông.

Đến năm 1854, khi đã quá mệt mỏi với cuộc sống hỗn loạn ở Hoa Kỳ, Lê Kim tìm đường trở lại Việt Nam. Vì vẫn bị truy nã nên ông không trở về quê nhà Phú Thọ mà phải lấy thân phận là người Minh Hương đi khai hoang ở tỉnh Định Tường. Ông chính là người có công khai hoang, sáng lập ra làng Hòa An, phủ Tân Thành, tỉnh Định Tường. 

Trong bức thư bằng chữ Nôm gửi về cho người anh ruột Trần Mạnh Trí ở làng Xuân Lũng vào năm 1860, Lê Kim đã kể tường tận hành trình hơn 10 năm phiêu dạt của mình trên con tàu định mệnh đến những ngày tháng đầy khắc nghiệt ở Hoa Kỳ rồi cuối cùng trở về an cư lạc nghiệp ở Định Tường. 


KHỞI NGHĨA CHỐNG THỰC DÂN PHÁP

Năm 1864, quân Pháp sau khi đánh chiếm xong ba tỉnh miền Đông bắt đầu lần lượt mở các cuộc tấn công ba tỉnh miền Tây còn lại. Để cản ngăn quân xâm lược, Lê Kim đã tình nguyện theo thủ lĩnh Võ Duy Dương mộ quân khởi nghĩa chống Pháp. 

Tài bắn súng học được trong những năm tháng ở miền Tây Hoa Kỳ cùng với kinh nghiệm xây thành đắp lũy đã khiến ông trở thành một vị tướng giỏi lẫy lừng. Ngoài ra đặc biệt năng khiếu ngoại ngữ cũng giúp Lê Kim cảm hóa được một nhóm lính Pháp và dùng chính nhóm lính này tấn công quân Pháp ở Cái Bè, Mỹ Qưới. 

Năm 1866, trong một đợt truy quét của thực dân Pháp do tướng De Lagrandière chỉ huy, đồn quân của Lê Kim chẳng may thất thủ. Không cam chịu đầu hàng, Lê Kim đã tuẫn tiết chết theo nghĩa binh. Năm đó ông vừa tròn 45 tuổi. Trên mộ của Lê Kim ở Giồng Tháp (Đồng Tháp) đến ngày hôm nay còn khắc đôi câu đối: 

"Lòng trời không tựa, tấm gương tiết nghĩa vì nước quyên sinh

Chính khí nêu cao, tinh thần hùng nhị còn truyền hậu thế”.


Như vậy không chỉ là NGƯỜI ĐẦU TIÊN ĐẶT CHÂN LÊN ĐẤT HOA KỲ. Lê Kim còn là một trong những nhà yêu nước của Việt Nam....!

Để ghi nhớ công lao của ông, hiện ở phường Long Bình, quận 9, TPHCM vẫn còn con đường mang tên Trần Trọng Khiêm, nối đường Nguyễn Xiển với đường Mạc Hiển Tích.

(Theo "Con đường thiên lý" của học giả Nguyễn Hiến Lê)



Chủ Nhật, 2 tháng 10, 2022

15 năm mang nhạc cổ điển đến giới trẻ

 

02/10/2019 10:24 GMT+7

TTO - Hơn 15 năm qua, giảng viên, nghệ sĩ piano Nguyễn Thúy Uyển cặm cụi cùng bạn bè, đồng nghiệp duy trì đều đặn các chương trình "Hòa nhạc cho thính giả trẻ", vừa diễn thuyết về âm nhạc cổ điển, vừa minh họa trực tiếp trên sân khấu ở TP.HCM.

15 năm mang nhạc cổ điển đến giới trẻ - Ảnh 1.

Giảng viên, nghệ sĩ piano Nguyễn Thúy Uyển

Mới nhất, tối 28-9, chương trình được mở rộng về Cần Thơ. Trò chuyện với Tuổi Trẻ, chị Thúy Uyển kể về niềm đam mê và hạnh phúc của chị cùng cộng sự trong hành trình hiếm có người đi.

"Làm chim phải hót"

* Tại sao chị đưa chương trình vươn về quận Cái Răng, Cần Thơ? Nó có ý nghĩa như thế nào với chương trình và chính chị - người đồng sáng lập chương trình hơn 15 năm trước?

- Buổi diễn ngày 28-9 vừa qua tại Cần Thơ không phải là một buổi hòa nhạc chính thức như các chương trình hòa nhạc cho thính giả trẻ trước đây tại Nhạc viện TP.HCM. 

Chương trình lần này dù nội dung và hình thức cũng giống các chương trình trước đó, nhưng nó giống một workshop hơn, tôi chủ yếu chia sẻ thông tin về việc học và dạy môn piano, và giải đáp các thắc mắc cho các bạn trẻ tại địa phương.

Được đánh đàn, được biểu diễn, nói chuyện cho các bạn trẻ nghe là tôi vui rồi, nhất là những nơi ngoài TP.HCM như chúng tôi đã làm 15 năm qua. 

Nên dù khán giả tới rất ít (tổng cộng 30 ghế mà chỉ có 15 người tới), ban đầu tôi có cảm giác hơi thất vọng, nhưng tới cuối buổi khi tôi đặt câu hỏi: "Bao nhiêu người trong các bạn thực sự muốn tham dự một buổi hòa nhạc giống như vậy một lần nữa?", thấy có 15 cánh tay giơ lên thì tôi lại ngập tràn hi vọng.

* 15 năm rồi mà thấy khán giả chị vẫn "ngập tràn hi vọng" như thuở ban đầu. "Thuở ban đầu" của hành trình này như thế nào?

- Cái thuở ban đầu của chương trình này được diễn ra tại khán phòng của Nhà văn hóa Phú Nhuận. Chúng tôi mượn được chiếc đàn grand piano của một bạn đồng nghiệp. 

Bạn đồng môn của tôi là Nguyệt Sa (nguyên trưởng phòng biểu diễn của Nhà hát Giao hưởng nhạc vũ kịch TP.HCM - HBSO) thức tới 3 giờ sáng viết lời giới thiệu cho chương trình. Bạn Thanh Huy (trưởng khoa guitar Nhạc viện TP.HCM) phụ trách phần khán phòng và quảng cáo bán vé.

Tất cả các bạn đó đã cùng bị sự xúi giục của tôi. Tôi luôn cho rằng cái đạo cao nhất trong trời đất là phải sống đúng với bản chất tự nhiên của mình (tôi nhớ hình như điều này Lão Tử nói), nghĩa là làm chim thì phải được hót, làm nghệ sĩ thì phải được biểu diễn.

Chúng tôi học chuyên ngành biểu diễn nhưng ra trường toàn làm giảng viên vì không có chỗ diễn, không có đất diễn được thì mình tự tổ chức. Thế là chương trình đầu tiên ra đời, sau này dời qua Cung văn hóa Lao động, rồi sau nữa mới chen chân được tới khán phòng tốt nhất TP.HCM là Nhạc viện TP.HCM. 

Dù gặp muôn vàn khó khăn (sau này chỉ mình tôi ở lại làm hết tất cả các khâu, mấy bạn kia đều bận cả nên chỉ phụ trợ từ xa) nhưng chương trình của tôi đã được yêu thích và chờ đón. Điều đặc biệt là trong các chương trình của chúng tôi, khán giả đông hơn người diễn. Trong khi vào thời đó, nhiều chương trình lớn có rất ít khán giả và thường là thành phần dàn nhạc đông hơn khán giả.

chi thuy uyen 2

Chị Nguyễn Thúy Uyển lấy bằng thạc sĩ ngành sư phạm piano tại Nhạc viện TP.HCM và bằng thạc sĩ biểu diễn âm nhạc tại ĐH Monash, Úc. Hiện chị là giảng viên piano tại Nhạc viện TP.HCM.

Là thành viên sáng lập chương trình "Hòa nhạc cho thính giả trẻ", tổ chức và biểu diễn trong các chương trình giáo dục âm nhạc cho toàn bộ học sinh trường quốc tế Canada, đồng tác giả cuốn sách Nguyễn Vĩnh Bảo, những giai điệu cuộc đời.

Những cảm xúc hồn nhiên rất cần được nuôi dưỡng

* Duy trì các chương trình âm nhạc cổ điển có khán giả đã khó, tìm đến khán giả trẻ lại càng khó hơn bội phần. Vậy những khó khăn nào đã "đồng hành" với chị và chương trình này?

- Khó khăn thì nhiều lắm khi mình phải làm nhiều việc cùng lúc. Tôi vừa giảng dạy, vừa làm thêm vì đồng lương không đủ sống. Tôi phải dạy thêm cho học sinh Hàn Quốc ngoài giờ rất nhiều, tự tổ chức và biểu diễn. 

Bản thân việc tập luyện để biểu diễn một tác phẩm âm nhạc cổ điển dài 5, 6 phút đã lấy của mình hàng tháng, hàng năm tập luyện mỗi ngày 3, 4 tiếng mà vẫn chưa hài lòng. Bởi vậy rất nhiều thầy cô sau khi ra làm giảng dạy, việc mưu sinh đã chiếm hết sức lực nên họ không còn thì giờ để tập luyện cho biểu diễn nữa.

Việc tổ chức biểu diễn mới thực sự là những trải nghiệm nhớ đời với một người làm giảng viên và nghệ sĩ biểu diễn như tôi. Nó giống như khi mở một công ty mà vai trò nào mình cũng phải làm, vừa là giám đốc, điều hành, vừa là nhân viên, tạp vụ... 

Hồi đó tôi phải tự mời nghệ sĩ biểu diễn, làm chương trình, giới thiệu chương tình, quảng cáo, bán vé... Thật ra tới giờ vẫn vậy, mình cũng tự lo mọi thứ nên những khó khăn ngày ấy trở thành kinh nghiệm, sức mạnh cho con đường sau này thôi. 

Và giữa những khó khăn đó, chính những yêu thương, chia sẻ và quan tâm từ khán giả, quan trọng hơn hết là niềm hạnh phúc được biểu diễn, đã làm tôi thêm tin tưởng vào con đường đã chọn.

15 năm mang nhạc cổ điển đến giới trẻ - Ảnh 4.

Giảng viên, nghệ sĩ Thúy Uyển thuyết trình nhạc cổ điển với các bạn trẻ trong chương trình nhỏ tổ chức tại Cần Thơ tối 28-9 - Ảnh: NVCC

* Tôi vẫn nhớ chương trình kỷ niệm tròn 15 năm ra đời chương trình "Hòa nhạc cho thính giả trẻ" tại Nhạc viện TP.HCM tháng 3 năm nay có rất nhiều cảm xúc của cả những người biểu diễn, diễn thuyết lẫn những khán thính giả. Chị có ý định và mơ ước nào cho chương trình này thời gian tới?

- Ước mơ của tôi là ngày nào đó các em học sinh phổ thông sẽ được nhà trường thu xếp đưa tới nhạc viện tham dự chương trình hòa nhạc thiết kế riêng cho các em, dẫn dắt các em vào thế giới kỳ diệu của âm nhạc. 

Tôi ước mình có thể thực hiện được dự án giáo dục âm nhạc qua các buổi diễn định kỳ cho các em học sinh, vì đối tượng các chương trình hòa nhạc của tôi hướng tới chính là các em.

Tiếc thay, nhiều phụ huynh không quan tâm, nhà trường lại rất bận với các hoạt động khác, nên dù xem đó là hoạt động ngoại khóa bổ ích thì tới nay vẫn chưa có trường nào thực hiện được. 

Nhiều khi buồn quá tôi tự hỏi sao ở đời luôn có chuyện nghịch lý: chúng ta có thể chi nhiều tiền, nhiều thời gian cho những ham muốn không dừng của vật chất, còn với thế giới tinh thần của con em chúng ta, những cảm xúc hồn nhiên rất cần được nuôi dưỡng, vun đắp thì chúng ta lại không quan tâm.

* Theo chị, đâu là những điều quan trọng với bản thân cũng như với những ai muốn gắn bó với lĩnh vực này mà chị tự rút ra, tự ngẫm ngợi sau chừng ấy năm đeo đuổi hòa nhạc cùng giới trẻ?

- Một khi đã thực sự tin tưởng vào điều gì đó tốt đẹp, có ý nghĩa, có giá trị thì chúng ta sẽ có sức mạnh và sự lạc quan rất lâu bền. Chẳng hạn như khi tin vào giá trị giáo dục của âm nhạc cổ điển, vai trò xây dựng nền tảng thẩm mỹ, văn hóa cho giới trẻ của nó, tôi thấy công việc của mình nhẹ nhàng hơn. 

ôi vẫn quan niệm nếu tôi không làm thì trong xã hội người khác cũng sẽ làm. Nếu không làm với dàn nhạc lớn thì làm với dàn nhạc nhỏ. Nếu không có khán phòng lớn thì làm với khán phòng nhỏ. Nếu không tới được với tất cả công chúng thì tới với một vài bạn trẻ quan tâm cũng tốt rồi.

Nhắm vào khán giả trẻ

1phu vinh 2(read-only)

Nghệ sĩ kèn oboe Đặng Phú Vinh

Âm nhạc là tâm huyết, là đam mê, cũng là cái nghiệp mà một nghệ sĩ như tôi, như chị Thúy Uyển đã dấn thân vào. Tất cả các chương trình chị trực tiếp biểu diễn hoặc dàn dựng đều xuất phát từ mong mỏi đem âm nhạc tiếp cận giới trẻ, hoàn toàn không phải vì lợi nhuận hay danh vọng.

Chị Thúy Uyển sống với âm nhạc, chị cảm âm nhạc bằng tâm hồn và cảm xúc mãnh liệt, nên chị luôn muốn chia sẻ đến mọi người cách thức và kiến thức để cảm nhận âm nhạc như chị. 

Nếu các chương trình có chị tham gia, đóng góp, hoặc dàn dựng thì những chương trình đó thật sự không dành cho ai khác ngoài khán thính giả, đặc biệt là khán thính giả trẻ.

Nghệ sĩ kèn oboe Đặng Phú Vinh - người đồng hành cùng chị Thúy Uyển qua một số chương trình "Hòa nhạc cho thính giả trẻ" nhiều năm qua.

Bỏ qua những chộn rộn

1hoa huong 2(read-only)

Chị Nguyễn Thị Hòa Hương

Đến với chương trình của cô Uyển, tôi ngày càng hiểu rõ hơn về việc âm nhạc cổ điển là gì. Cô đã giúp chúng tôi hiểu hơn việc học piano, phải cảm nhận một cách trọn vẹn là như thế nào, phải bỏ qua những thứ chộn rộn của cuộc sống ngoài kia, không còn nhiều sự vội vã, nháo nhác, nôn nóng, cuống cuồng như trước nữa...

Chị Nguyễn Thị Hòa Hương - giáo viên dạy piano tại StarMusic (Q.2, TP.HCM), người vừa tham gia chương trình ngày 28-9 tại Cần Thơ.

Thứ Bảy, 1 tháng 10, 2022

Quận thu ngân sách cao hơn 46 tỉnh, thành trên cả nước

 


Một quận thu ngân sách cao hơn 46 tỉnh, thành trên cả nước

Số thu ngân sách của quận này trong năm 2021 cao hơn 46 tỉnh, thành trên cả nước trong đó có Thái Nguyên, Hưng Yên, Cần Thơ...

Trong năm 2021, thu ngân sách nhà nước trên địa bàn Quận 1, TP. HCM tính đến ngày 31/12/2021 ước đạt 18.588 tỷ đồng, đạt 115,60% dự toán pháp lệnh năm, tăng 4,46% so với cùng kỳ năm 2020.

Số thu ngân sách của quận này trong năm 2021 cao hơn 46 tỉnh, thành trên cả nước trong đó có Thái Nguyên, Hưng Yên, Cần Thơ... và lớn hơn số thu của 8 tỉnh Cao Bằng, Bắc Kạn, Điện Biên, Lai Châu, Tuyên Quang, Hà Giang, Kon Tum, Đắk Nông cộng lại.

Một quận thu ngân sách cao hơn 46 tỉnh, thành trên cả nước - Ảnh 1.

Trong đó, số thu thuế công thương nghiệp - dịch vụ ngoài quốc doanh được 13.887 tỷ đồng, đạt 125,62%, tăng 9,59% so với cùng kỳ 2020. Tính đến 30/11/2021, số thu từ khu vực kinh tế được 13.720 tỷ đồng, đạt 118,28%, tăng 13,99% so với năm 2020; khu vực kinh tế nhà nước thu được 18,21 tỷ đồng; khu vực doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài thu được 519,6 tỷ đồng, đạt 100,5%; khu vực doanh nghiệp công thương nghiệp - ngoài quốc doanh thu được 13.187 tỷ đồng, đạt 119,29%; hộ gia đình và cá nhân kinh doanh thu được 315 tỷ đồng.

Lũy kế từ đầu năm đến tháng 8/2022, quận này thu ngân sách hơn 11.200 tỷ đồng, đạt 69,23% dự toán pháp lệnh năm. Chủ tịch UBND TP. HCM Phan Văn Mãi cho rằng, nếu tái cơ cấu tốt, làm tốt kinh tế dịch vụ thì Quận 1 hoàn toàn có thể tăng thu ngân sách lên 25.000-30.000 tỷ đồng/năm.

Trong 8 tháng đầu năm 2022, tăng trưởng khu vực thương mại dịch vụ của Quận 1 đạt 9,72% so với cùng kỳ, các doanh nghiệp ngành thương mại dịch vụ, đặc biệt là ngành vận tải, khách sạn, ăn uống, du lịch đã hoạt động mạnh trở lại. Cụ thể, ngành thương mại tăng 9,29%; vận tải logistic tăng 7,5%; dịch vụ lưu trú ăn uống tăng 25%; du lịch tăng 86,73%. Quận giải ngân đạt tỷ lệ 40,6% kế hoạch năm, dự kiến đến tháng 12 sẽ đảm bảo tiến độ giải ngân đạt trên 95%.

Thái Quỳnh

 
Design by Free WordPress Themes | Bloggerized by Lasantha - Premium Blogger Themes | Blogger Templates